Dứt lời, một bóng người từ trên mái nhà nhào
xuống, đứng chặn ngay trước mặt hai vợ chồng Kan Nộ Nộ. Người này đội mũ
lưỡi chai che kín hết mang tai, không nhìn rõ mặt; quần bò Tommy, áo
hồng in hình con mèo Hello Kitty.
- Ngươi là ai? Cớ sao cản đường chúng ta?
- Đừng nhiều lời, để dành sức về phủ Khai phong rồi tha hồ nói.
- À, thì ra lại là ô-sin của Bao Chửng à? Cái thằng đẹp zai hôm qua
chắc nay bận đi trồng răng hay sao mà hôm nay lại sai một thằng như
thằng nghiện đến đây thế này. Ta đang vội mà cứ làm phiền, bực mình rồi
đó.
Tức thì, Kan Nộ Nộ ném cái túi xách cho chồng rồi quăng
người lao tới ra đòn tới tấp. Ả liên tiếp tung ra các quyền cước độc
nhằm nhanh chóng triệt hạ đối thủ. Tuy nhiên, có vẻ như đây không phải
là người để cho Kan Nộ Nộ có thể bắt nạt. Hắn ta vẫn chắp tay sau đít,
bình thản né tránh từng miếng tấn công của đối thủ khiến Kan Nộ Nộ chưa
một lần chạm được vào người hắn mà chỉ toàn đánh vào không trung. Sau
một hồi tấn công không kết quả, Kan Nộ Nộ đã không còn vẻ tự tin và hung
hăng như lúc đầu nữa, ả biết là ả đã gặp phải cao thủ thật rồi.
- Sao? Tấn công thế đã đủ chưa? Giờ tới lượt ta nhé!
Trong tích tắc, sát thủ đầu đội mũ đã áp sát Kan Nộ Nộ. “Bốp”. Một cú
đấm móc ngược từ dưới lên dọc theo cổ và lia trúng hàm của Kan Nộ Nộ. Ả
chỉ kịp á lên một tiếng rồi lộn đi một vòng, nằm vật ra đất.
-
Hừm, thường thì ta sẽ đấm phát chết luôn, nhưng hôm nay, ta chỉ đấm phát
ngất luôn vì còn phải giải vợ chồng ngươi về Phủ Khai Phong. Không phải
là ta không dám giết ngươi mà là vì ta sợ đi tù thôi.
Rồi Công
Tôm Sếch lập tức giải vợ chồng Kan Nộ Nộ về Phủ Khai Phong như đã hẹn.
Công Tôn Sách và Bao Chửng thấy Công Tôm Sếch mang được người về thì vô
cùng mừng rỡ rồi ra lệnh thăng đường xét xử luôn. Bao Chửng oai phong
ngồi giữa, hai bên là Trương Long, Triệu Hổ, và hai anh em Công Tôm,
Công Tôn (Triển Chiêu hôm nay dỗi nên không ra). Bên dưới là hai hàng
lính giáo mác đứng nghiêm nghị. Vợ chồng Kan Nộ Nộ và Vương Dật thì đang
quỳ rạp xuống sàn khép nép, mặt cúi gằm.
- Hai vợ chồng nhà
ngươi to gan thật, dám chống lệnh của bản phủ, đánh người của bản phủ.
Chỉ riêng tội đó thôi cũng đủ để tống vào đại lao rồi.
- Dạ bẩm, thảo dân vô tội, là người của Phủ Khai Phong đến gây sự trước.
- Câm mồm. Về cái chết bất thường của hai anh em Lương Diệt và Mặc Cốc tại nhà các ngươi thì sao? Các người giải thích thế nào?
- Dạ, hai anh em hắn tham ăn mà chết thôi. Sao lại liên quan tới vợ chồng thảo dân được.
- Nói láo! Kết quả xét nghiệm tử thi cho thấy, hai anh em nhà đó chết vì thượng mã phong, ngươi định lừa gạt bản phủ sao?
- Thượng mã phong thì cũng đâu liên quan tới vợ chồng thảo dân.
- Hai anh em hắn không thể tự thông nhau vì lỗ ass của cả hai vẫn còn
nguyên vẹn, như vậy, chỉ còn khả năng là hai anh em hắn chết vì đã
three-some với ngươi hoặc chồng ngươi mà thôi. Bây giờ, ta sẽ kiểm tra
lỗ ass của Vương Dật trước. Người đâu, tiến hành kiểm tra.
Tức thì, Triệu Hổ nhảy ra đè cổ, Trương Long xông tới vạch mông, Tôn Sách cúi xuống ngó nghiêng xem còn hay rách.
- Bẩm Bao đại nhân, của Vương Dật cũng còn nguyên, không có dấu hiệu bị thông ạ.
- Vậy là đã rõ. Kan Nộ Nộ, ngươi còn gì để giải thích nữa không?
- Đại nhân dựa vào đâu mà nói rằng hai anh em hắn chết vì đã three-some với thảo dân chứ?
- Không phải anh em hắn tự thông nhau, không phải với chồng ngươi, vậy thì chỉ còn ngươi chứ ai vào đây nữa?
- Buồn cười thật! Bao đại nhân xưa nay xử án như thần, vậy mà giờ không
có bằng chứng, chỉ dựa vào mấy suy luận vớ vẩn đó để kết tội thảo dân,
thử hỏi, làm sao thảo dân tâm phục khẩu phục được.
- Nói hay lắm. Người đâu, mang vật chứng ra đây.
Từ bên trong, Trương Long cầm ra một cái bát con có đựng mấy sợi lông rồi đưa ra trước mặt Vương Dật.
- Ngươi có nhận ra đây là lông của ai không hả Vương Dật? – Bao Chửng hỏi.
- Dạ, là lông của vợ thảo dân ạ. Không thể nhầm được.
- Tại sao ngươi có thể khẳng định chắc chắn như vậy?
- Dạ, lông của vợ thảo dân là vô địch về độ rối, vô đối về độ quăn rồi ạ.
Kan Nộ Nộ thấy thế mặt đã hơi tái đi lo sợ, nhưng vẫn cố giữ giọng ngạo nghễ:
- Ha ha ha… Đúng, đó là lông của ta. Thì sao? Buồn cười thật, Bao Chửng lại cho người đi rình để nhặt lông của ta. Ha Ha Ha…
- Im mồm, những sợi lông này đều được tìm thấy trong miệng của 2 anh em
Lương Diệt và Mặc Cốc. Ngươi còn chối tội được nữa không?
Đến
lúc này thì ả đã hoảng loạn thật sự và cứng họng không nói được gì. Phải
mất một hồi lâu Kan Nộ Nộ mới lắp bắp mở miệng với giọng run run…
- Bẩm bao đại nhân, là do hai anh em họ tuổi trẻ mà không biết lượng
sức nên tự chuốc lấy cái chết thôi, thảo dân không cố ý giết người ạ,
thảo dân vô tội…
- Chuyện đó bản phủ sẽ điều tra sau. Người
đâu, tống Vương Dật vào đại lao nhốt chung với Hoàng Lan Tôn, còn Kan Nộ
Nộ thì trói chặt lại, đưa về phòng riêng của ta để đêm nay ta sẽ tra
khảo.
Công Tôn Sách nghe vậy thì ngạc nhiên thắc mắc:
- Sao Bao đại nhân không nhốt luôn Kan Nộ Nộ vào đại lao ạ?
- Đây là đối tượng đặc biệt, ta cần phải xét hỏi thêm, cứ nhốt ở phòng riêng của ta để ta tra tấn đã.
- Thế đêm nay có cần bọn tại hạ cùng đến giúp sức không ạ?
- Thôi khỏi, mình ta được rồi. Lúc nào đuối quá thì ta sẽ gọi các ngươi. Thế nhé. Bãi đường.