Chí Phèo tỉnh giấc khi những tia nắng sớm
xuyên qua những tàu lá chuối rọi vào mắt hắn, khi tiếng thuyền máy chở
cát nổ xình xịch trên sông, nhưng có lẽ chủ yếu là vì tiếng ngáy ông ổng
đang cất lên trầm bổng bên tai. Hắn ngoái sang, ôi cha
mẹ ơi, sao lại có cái con điên quái thai nào đang nằm ềnh ệch bên cạnh
mình thế này? Cái mắt nhìn như mắt chuột nhắt, mũi thì như chuột chũi,
cái môi trông giống như đang bị sưng vù, không khác gì con chuột chù; mà
cũng chỉ nhìn thấy cái môi dưới, cái môi trên thì đã bị mấy cái răng
cửa lòi ra và vểnh lên che khuất hết, không thấy gì nữa cả. Da mặt thì
nham nhở như bị chuột cắn. Mụ vẫn vừa ngủ vừa ngáy như lợn rống, cái mồm
thì há ra tông hống như mồm chuột cống.
Cả đời Chí Phèo uống
rượu chưa bao giờ biết nôn mửa, thế mà nhìn cái con quái thú đang nằm
bên cạnh mình, hắn lại thấy buồn nôn. May mà còn kịp đưa tay lên bóp cổ
chặn lại được chứ không thì đã nôn thật rồi. Chợt hắn nhớ lại chuyện đêm
qua, nhớ lúc hắn vục mặt và hít hà vào cái bộ ngực chảy sệ như ti lợn
sề kia, hắn bỗng rùng mình và lần này thì nôn thật, nôn say sưa như chưa
bao giờ được nôn, không kiềm lại được. Thế mới thấy, báo chí nói nhiều
đến tác hại của rượu cũng đúng thôi, nó khiến một thằng đàn ông không
còn phân biệt được đâu là Tinh Tinh và đâu là Phương Trinh để rồi dám
làm cái điều mà lúc tỉnh dù có bị tử hình họ cũng không nghĩ là mình có
thể làm.
Thị Nở thấy Chí Phèo nôn mửa ghê quá thì cũng tỉnh giấc:
- Sao nôn nhiều thế? Thôi, đi vào trong lều cho kín, ở ngoài này gió.
Chí Phèo lúc này thì mềm nhũn rồi, mặc cho Thị hì hục lôi hắn vào trong
và đặt hắn nằm vật xuống cái chõng tre. Hắn thiếp đi cho tới khi bị Thị
gọi dậy:
- Này, dậy đi, dậy ăn cháo, cháo hành nóng đấy! Ăn cho tỉnh người.
- Đệt, cháo không à? Sao không đập thêm vài quả trứng vịt lộn vào?
- Hôm nay mới đầu tháng, ăn vịt lộn đen lắm.
- Đậu má, suốt ngày nằm ăn vạ với say xỉn chứ buôn vàng bán bạc CLG đâu mà sợ đen.
Nói vậy thôi nhưng hắn vẫn cầm bát cháo lên húp xì xụp ngon lành. Ngon
là phải, vì từ hôm qua đến giờ hắn tống toàn rượu vào bụng, lại vừa nôn
ra hết, có còn gì? Hơn nữa, đây là lần đầu tiên hắn được bàn tay phụ nữ
săn sóc, nâng niu, cái cảm giác nó thật lạ lắm. Hắn bỗng thèm được chăm
sóc như vậy mỗi ngày. Từng này tuổi đầu rồi, đây là lần đầu tiên hắn
thèm một gia đình, thèm một người đàn bà bên cạnh để sẻ chia. Tự nhiên
hắn thấy con quái thú này không còn xấu nữa, ngược lại, có gì đó rất
duyên là khác mặc dù giờ nhìn kỹ mới biết là thị hơi bị lác, đang nhìn
hắn mà cứ như nhìn một ai khác. Hắn buông bát cháo xuống rồi từ từ nắm
tay Thị Nở, kéo nhẹ vào lòng âu yếm. Thị Nở thấy vậy thì làm bộ gạt tay
hắn ra:
- Thôi, anh đang mệt mà, để lát nữa phục hồi sinh lực lại đã, vừa mới làm tối qua rồi, giờ vẫn còn ê ẩm đây này.
- Đậu má, em đang suy nghĩ CLGT? Anh chỉ định nắm tay trong sáng thôi mà.
- Nếu vậy thì thôi, em về đây. Gánh nước từ đêm qua tới giờ chưa về cô em ở nhà lại mong.
Nhìn cái bóng Thị Nở giận hờn, ngúng nguẩy gánh hai thùng nước về, Chí
Phèo thấy ấm áp lạ thường. Sau chuỗi ngày dài ngụp lặn trong những cơn
say triền miên, hôm nay hắn mới có một ngày tỉnh táo. Hắn lắng nghe
tiếng thuyền bè chạy trên sông, tiếng chó sủa, tiếng bò kêu, tiếng vợ
chồng đánh chửi nhau phát ra từ ngôi nhà nhỏ bên kia sông, cả tiếng các
bác nông dân đi làm đồng cười nói, hỏi thăm nhau: nào là tối nay phang
lô con gì? đã xem clip mới của Bà Tưng chưa?... Những âm thanh đó ngày
nào cũng có nhưng với hắn sao mà xa lạ quá…
Về phía Thị Nở, kể
từ cái buổi tối sáng trăng được Chí Phèo cưỡng hiếp đó, Thị thấy yêu đời
lắm, thỉnh thoảng cứ hay ngửa cổ nhìn mây trôi và nghĩ ngợi xa xôi, rồi
tủm tỉm cười. Thị mơ một ngày được cùng Chí Phèo nên nghĩa vợ chồng,
hai đứa đi chụp ảnh cưới ở Bách Thảo, ở Bãi đá sông hồng, ở cả Tuần Trâu
nữa; rồi mơ giây phút Phèo dắt tay mình xuống xe hoa, hai đứa sẽ men
theo vườn chuối tiến thẳng tới bờ sông, nơi có túp lều tranh với cái
chõng tre vốn đã ọp ẹp nay lại càng ọp ẹp hơn khi có Nở. Đúng là:
“Đàn bà gặp phải hơi giai
Như đang khát nước gặp chai Dog-tờ”
(Trà thảo mộc Dog-tờ Thanh, thanh lọc cơ thể không lo bị táo)
Thế nên, cứ lúc rảnh là Thị Nở lại lấy cớ trốn bà cô ra ngoài lều với
Chí Phèo. Chả biết chúng ở trong lều làm gì mà cái lều cứ nghiêng ngả,
rung bần bật như sắp sập, tội thật.
Hôm nay, trời không mưa
không nắng, mây không đen không trắng, âm âm u u, mù mù hơi sương báo
hiệu một ngày dở dở ương ương. Nở cứ ra ra vào vào, ruột gan nôn nao,
cồn cào. Quái lạ, xa Chí Phèo mới ban chiều, thế mà giờ lòng sao đã buồn
hiu, lòng nhớ Chí Phèo nhìu, mong được ở bên Phèo iu để nói bao đìu. Là
sao ta? Nói chung là hâm đó, à mà đó có phải là hâm không, mà sao vắng
anh thì bùn, ố ồ, ố ô…
- Cái con dở kia, nay lại còn hát cơ à? Mà mày định đi đâu đấy?
- Ơ, cô ạ! Cháu định ra sông gánh nước.
- Mày mới gánh sáng nay xong, nước còn đầy tràn hai cái lu kia mà mày
lại định đi gánh nữa à? Sao dạo này chăm gánh thế? Chả bù cho trước đây,
nước cạn khô cả đáy lu, chuột chui vào làm tổ đẻ con rồi mà bảo mày đi
gánh mày vẫn không đi, mày còn bảo là cứ đợi vài hôm nữa chắc sẽ có mưa.
Mày tưởng tao không biết gì à? Thiên hạ nó đồn ầm lên kia kìa, rằng mày
ngủ với thằng Chí Phèo, cái thằng không cha không mẹ, không nghề
nghiệp, suốt ngày say xỉn.
- Anh ấy có nghề nghiệp đàng hoàng mà cô.
- Tao chưa thấy ai nói rạch đít ăn vạ là nghề nghiệp cả. Mà người ta
còn nói, thằng Chí Phèo làm trai bao cho Bá Kiến, thường xuyên đến
chổng mông cho cụ Bá thông để lấy tiền nữa cơ.
- Cái gì? Ai nói với cô như thế? Cháu không tin.
- Cả làng này biết rồi. Mày đợi đến khi có clip của nó với cụ Bá thì mới chịu tin hả?
Thị Nở không dám nghe thêm nữa, Thị quẳng luôn thùng và quang gánh ra
sân rồi chạy vụt đi. Đương nhiên là Thị chạy ra bờ sông. Thị muốn hỏi
Chí Phèo cho rõ chuyện này. Thị có thể chấp nhận hắn là thằng say xỉn,
xấu xí, ăn vạ, nhưng cái thứ đàn ông chổng ass để kiếm bát cơm thì Thị
không bao giờ chấp nhận.
- Dậy, dậy mau, giờ này còn ngủ à? Dậy, tôi có chuyện muốn nói.
- Đậu má, hôm nay ngày nghỉ mà, để cho anh ngủ thêm tí.
- Làm cái nghề chổng mông cho người ta thông mà cũng có ngày nghỉ sao?
Anh giải thích thế nào về mối quan hệ của anh với Bá Kiến?
- Có gì đâu em, anh với anh Bá chỉ là quan hệ trong sáng thôi.
- Được, vậy anh chổng mông lên, nếu tôi kiểm tra còn màng trinh thì tôi tin anh, còn không, ok mình chia tay.
- Anh… cái này…
- Anh không dám chổng chứ gì, vậy là đã rõ. Nếu không chổng mông thì không yêu đương gì nữa. Vĩnh biệt.
Rồi Thị Nở lại chạy vụt đi. Chí Phèo bất lực nhìn theo cái bóng của
người mình yêu thương ngày càng khuất xa mà không sao giữ nổi. Cũng phải
thôi, làm sao hắn dám chổng cái ass đã nở hoa tan nát cho Thị kiểm tra
được. Hắn cứ ôm mặt khóc cho cái thân phận mình. Hạnh phúc và một cuộc
sống bình thường với hắn sao mà mong manh và xa xỉ quá, dù chỉ là với
một con dở người xấu như đười ươi. Ai? Ai đã làm hắn ra nông nỗi này? Ai
đã tước đi cái quyền tối thiểu của hắn? Chí Phèo gào thét như điên dại,
và trong cơn tuyệt vọng, hắn cúi xuống gầm cái chõng tre, lôi khẩu súng
hoa chuối tự chế ra, dắt vào trong người rồi lững thững đến nhà Bá
Kiến.
Hôm nay cụ Bá bị ốm, đang nằm rên rỉ trên giường, các bà
lại đi vắng hết nên tâm trạng cụ không vui. Thấy Chí Phèo mò tới, cụ
lại càng thêm bực mình:
- Chí đấy à? Hôm nay anh mệt, không thông được đâu, về đi nhé.
- Tao không đến để thông.
- Ừ thì đây, còn 5 đồng bạc, chưa lĩnh lương nên chỉ có vậy thôi, cầm lấy đi uống rượu đi, đừng lèo bèo ở đây nữa.
- Tao không đến xin tiền.
- Ô hay, mày đến đây không thông, không xin tiền, thế mày đến làm CLG?
- Tao muốn màng trinh. Ai cho tao màng trinh?
- Ôi dào, tưởng gì, sang Thái, sang Thái là xong hết.
- Không được đâu. Làm thế nào cho mất được những vết sẹo, vết mảnh chai
lằn sâu trên mông này? Tao không thể là người còn trinh được nữa . Biết
không! Chỉ có một cách... biết không ! Chỉ có một cách là ... cái này
biết không !
Hắn rút súng hoa chuối trong người ra, Bá Kiến
thấy thế ngồi nhỏm dậy, Chí Phèo đã bóp cò rồi . Chí Phèo nhằm giữa đầu
Bá Kiến định làm một cú headshot nhưng không hiểu sao nhấn cò xong Bá
Kiến lại ôm đít nằm quằn quại trên giường, rên la dữ dội. Hóa ra, do
súng để lâu ngày quá, thước ngắm bị lệch, nên thay vì một cú headshot,
Chí Phèo đã vô tình thực hiện một cú Ass-shot trúng giữa 2 khe mông của
cụ Bá. Không sao, làm lại, lần này mình ngắm bắn vào giữa mông thì chắc
đạn sẽ bay trúng đầu thôi. Vâng, quả đúng như thế, sau phát bắn thứ 2
thì Bá Kiến đã gục hẳn. Chí Phèo cũng dí súng vào ass và tự sát theo
luôn.
Đám tang của hai con người, một quyền uy và một bần cùng
nhất làng, diễn ra cùng một ngày, chôn cùng một nghĩa địa, nằm cách nhau
không xa. Nhìn hai ngôi mộ, không ai biết đâu là mộ của cụ Bá và đâu là
mộ của Chí. Cụ Bá lúc sống oai phong ngất trời, của cải chất đống,
nhưng bây giờ, không ai phân biệt được đâu là cụ, đâu là Chí phèo. Những
ngày lễ tết, ngày cúng giỗ, mộ của Chí Phèo luôn có một người đàn bà
xấu ma chê quỷ hờn ra nhổ cỏ, thắp hương, đốt vàng, cúng xôi, cúng thịt,
còn mộ của cụ Bá thì lạnh lẽo, cỏ mọc um tùm, không bóng người lai
vãng. Vậy nên:
“Sống ở đời thì sống sao cho để
Chết đi rồi còn kẻ khóc thương ta”
Thôi thì hai con người, tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm,
nhưng đã được sống cùng ngày cùng tháng cùng năm, và chết cũng cùng ngày
cùng tháng cùng năm, thế cũng là có duyên rồi. Cầu mong họ ở dưới suối
vàng thông nhau mát mẻ.