Nói là về thì về chứ cũng phải tính toán đấy. Đường thì xa chứ có phải gần gũi gì cho cam, lại còn phải quà cáp.
Đi bằng máy bay thì không được rồi, vì khoảng cách từ nhà tôi ra sân
bay gấp đôi khoảng cách từ nhà tôi về nhà nàng. Đi ô tô thì càng không,
tôi say xe ghê lắm, và cũng sợ bị chửi, thậm chí bị đánh. Nhớ có lần ấy
đón xe đi Quất Lâm, xe thì đông, còn mỗi cái ghế trống duy nhất thế mà
tôi vừa định ngồi vào thì ọe luôn cả một đống ra ghế, còn chưa kịp với cái túi ni-lông.
Thôi, thế là toi luôn cái ghế và phải đứng suốt cả đoạn đường. Bố ai
dám ngồi vào cái ghế vừa ọe ra nữa. Mà cái tôi ọe ra thì có thơm tho gì,
toàn tiết canh lòng lợn với bún đậu mắm tôm để hơn ba ngày trong bụng
không đi ị được, chắc chúng nó bí bích và thèm khí trời nên khi có cửa
thoát ra đằng mồm là chúng kéo nhau ra tuốt.
Nhưng cũng may là
tôi không đứng một mình mà có mấy anh to con xăm rồng xăm phượng đứng
cùng bên cạnh mình nên trông cũng oai phong phết. Mấy anh ấy lúc đầu
cũng ngồi đàng hoàng, nhưng sau khi tôi phun ra thì các anh ấy đứng dậy
hết cùng với tôi, vì ghế các anh ấy ngồi ngay cạnh ghế tôi phun mà. Suốt
chuyến xe ấy các anh ấy cứ hằm hằm cái mặt, mắt hình tên lửa như chực
vồ lấy tôi mà ném ra cửa. Đấy, nói thế để các thím thấy, đi ô tô là
không ổn.
Vậy chỉ còn xe máy thôi. Đúng, đi xe máy là chuẩn
nhất. Vừa chủ động lại tiết kiệm nhiên liệu, tôi đang chạy con cúp 50
đời đầu. Các bác đừng khinh thường nó nhé, tôi mà kéo hết ga thì mấy con
xe đạp chạy sau có mà ngửi khói, đừng hòng mà đuổi được.
Xong
phần phương tiện đi lại. Đến phần quà cáp. Cái này cũng căng và khó đấy.
Thực ra quà thì nhiều và dễ tìm nhưng cái khó ở đây là tôi muốn tìm một
món quà vừa đẹp, vừa ý nghĩa và quan trọng nhất là phải rẻ. Nghĩ mãi
cuối cùng cũng tìm thấy, đó là cái quần bò thằng bạn tặng hôm sinh nhật.
Mặc được hai lần nhưng chán vì hơi rộng, trông vẫn còn mới phết. Quả
này mà tặng cho ông già nàng thì ông già sướng phải biết. Quà cho ông
già đã xong, còn bà già, tí đi đường thấy gì rẻ rẻ và khuyến mại thì
mua.
Đúng giờ âm đạo, à nhầm, giờ hoàng đạo, tôi yêu cầu nàng
thắt dây an toàn và cho xe lăn bánh. Dây an toàn ở đây là cái dây thắt
lưng của nàng. Không thắt cái đó cẩn thận đang đi đường nó bục ra, lòi
cả underwear, chìa cả mông, dễ gây tai nạn giao thông.
Xe tôi
vẫn chầm chậm lăn bánh trên con đường nhỏ quanh quanh, dưới những tán
cây xanh xanh trong làm gió thu mát lành. Hôm nay trời đẹp thật, chúng
tôi đang trên đường về thăm ông bà già mà cứ ngỡ như đang du lịch lên
đỉnh Bà Nà. Nàng vòng tay ôm chặt lấy bụng tôi, cằm tựa vào vai tôi,
ngực ép vào lưng tôi, mắt nàng lim dim, hơi thở gấp gáp, miệng ú ớ những
câu vô nghĩa… (ấy chết, quên mất, cứ tưởng đang viết truyện bên LX, chỉ
đến chỗ mắt lim dim thôi nhé, bỏ cái phần sau đó đi)…
Trong
khung cảnh lãng mạn và tình như vậy thì bất kể ai, dù là công nhân hay
nông dân cũng đều sẽ trở thành thi nhân. Tôi vòng tay ra sau, kiểm tra
lại cái chốt trên dây an toàn của nàng, rồi khẽ hỏi nàng:
- Hôm nay trời đẹp, em nhỉ?
- Vâng, đẹp và lãng mạn quá anh à?
- Theo em, thì những yếu tố nào tạo nên một ngày đẹp trời?
- Trời phải trong xanh, có nắng, nhưng không được nóng. Có gió nhưng không được quá mạnh, nhè nhẹ thôi. Hihi, đúng không anh?
- Sai!
- Sai á, thế thì dư lào?
- “Trời đẹp chẳng bởi nắng long lanh
Chẳng bởi mây xanh gió dịu lành
Chẳng bởi lá vàng bay xào xạc
Chỉ bởi vì em đang bên anh”
Á…Á…Á – Nàng la lên thất thanh. Chẳng lẽ bài thơ của tôi khiến nàng ấn tượng và xúc động đến vậy ư?
- Sao thế em?
- Huhu, anh ơi, anh ơi…
- Sao thế?
- Cứt trâu, cứt trâu bắn hết lên áo em rồi, huhu
Trời ạ, thì ra trong khi mải mê đọc thơ cho nàng nghe, tôi không nhìn
đường và cho xe phi vào giữa bãi cứt trâu to tướng trên đường. Cứt trâu
mới còn nóng hổi và thơm thơm mùi cỏ non.
Thôi thì cứt trâu thì cứt trâu, an ủi nàng vài câu rồi lên xe về cho mau kẻo ông bà già ở nhà đợi lâu.
Rồi nàng cũng nín khóc và xe lại lăn bánh lon ton. Đang chạy bon bon
trên con đường con con xanh ngợp cỏ non thì bỗng nghe “Kéttttt”, rồi sau
đó là “Rầm”. Quay lại thì thấy một em dáng ngon như Tâm Tít đang bổ
nhoài bên con xe Lead nằm chổng đít bên đường. Dừng xe, vứt người yêu
đấy lao đến ngay:
- Em, em có sao không? Để anh giúp cho.
Làm là nói, à nhầm, nói là làm, tôi hì hục dựng lại con xe cho em Tâm
Tít. Còn em ấy thì hình như đau quá, vẫn nhăn nhó chưa dậy được. Tôi vứt
mẹ con xe Lead đấy, lao đến đỡ em dậy.
- Trời ơi, mông em chảy máu rồi kìa, để anh kiểm tra xem có sao không
- Dạ thôi, cảm ơn anh, em không sao đâu anh.
- Không được, chỗ nhạy cảm đó là không thể chủ quan, cứ kéo xuống, anh kiểm tra cho
- Dạ thôi, em không sao đâu
Thấy em ấy kiên quyết từ chối lòng tốt của mình nên tôi cũng đành chấp nhận bỏ cuộc.
Lại leo lên con cup 50 tiếp tục hành trình…
- Hihi, yêu anh lâu như thế mà hôm nay em mới biết anh rất tốt bụng và
sẵn lòng giúp đỡ người bị nạn – Nàng gục vào lưng tôi và nói với giọng
tự hào
- À, mình cùng là người Việt Nam mà em, thấy người bị
nạn thì phải giúp đỡ chứ, đó là điều mà mọi người ai cũng có thể làm mà,
có gì đâu mà em khen anh quá thế.
Đang nói chuyện thì một
chiếc xe tải to lù lù phóng vù lên bụi bay mịt mù. Tôi phải giảm tốc áp
sát vào lề đường. Một ông lão chừng khoảng 7 chục đang đi xe đạp đằng
trước loạng quạng mất tay lái và ngã dúi vào vệ đường. Nàng thấy vậy hét
lên:
- Anh ơi, xuống xem ông già có bị sao không?
- Kệ lão ấy em ạ. Ngã được thì tự dậy được. Về mau kẻo bố mẹ mong.