Tôi
rú ga và cho con Cup 50 phân khối lớn lao đi vun vút với vận tốc phải
xấp xỉ 20km/h. Chỗ nào con xe của tôi phóng qua là chỗ đó khói bụi mịt
mù giống y như đang xem chương trình đua xe vượt sa mạc trên tivi ấy.
Chỉ khác ở chỗ khói bụi ở đây không phải do tốc độ xe quá cao mà chủ yếu
từ cái ống bô của tôi, khói phụt ra đen ngòm vì động cơ quá lâu không
được bảo dưỡng.
Chợt nhớ là vẫn chưa mua được
quà gì cho bà già của nàng nên tôi đi chầm chậm lại để ngóng xem có cửa
hàng nào bán đồ không thì vào mua. Hai bên đường rất nhiều các cửa hàng
và các shop quà tặng đẹp mắt nhưng vẫn chưa cái nào khiến tôi bằng
lòng. Nói gì thì nói, mua quà cho mẹ vợ tương lai là phải đàng hoàng,
sao có thể tùy tiện mà mua bừa, mua ẩu được chứ.
Đây rồi, đắn
đo mãi cũng tìm được một shop ưng ý. Cơ sở vật chất của shop thì cũng
không có gì quá nổi bật, kiến trúc được thiết kế cũng rất gần gũi và
thông dụng. Đặc biệt shop này không có mái che mà tận dụng luôn mái che
tự nhiên là cái tán cây xà cừ to tướng bên đường. Shop cũng không có
cửa, không có bàn ghế mà chỉ có một tấm ni-lông cũ trải ngay bên lề
đường với hàng hóa được đổ ra cả đống trên tấm ni-lông ấy. Người bán
hàng thì ngồi xổm và tận dụng luôn cái gốc xà cừ làm ghế tựa. Hàng ở đây
cũng không quá đa dạng nếu không muốn nói là đơn điệu: chỉ toàn quần
xơ-lip.
Thấy khách táp xe vào thì cô em bán hàng đã đon đả chào mời:
- Quần xơ-líp đi anh ơi, hàng công ty đẹp mê ly, 10 nghìn 3 chiếc, mặc rách thì vứt đi không việc gì phải tiếc…
- Đúng giá đấy à, có giảm chút nào không?
- Anh à, 10 nghìn 3 cái mà anh vẫn còn đòi giảm thì thà em mang về đi làm từ thiện cho mấy thằng nghiện còn hơn.
Tôi cũng chẳng nói gì nữa, lúi húi lựa hàng. Rồi quay sang hỏi nàng:
- Em mặc vừa size nào?
- Hí hí, em mặc size 40.
- 40 cơ à? Cũng thuộc hàng khủng đấy nhỉ. Thế còn mẹ em? Có to bằng của em không?
- Anh muốn hỏi về cái gì ạ?
- Mông ấy?
- Dạ, của mẹ em to gấp đôi của em. Nhưng sao mua cho em lại hỏi của mẹ em?
- Bị hoang tưởng à? Ai nói mua cho em. Hai cái quần sịp của anh ở nhà
bị thủng lỗ to bằng cái đít mà vẫn chưa được thay cái mới kia kìa, tiền
đâu mà mua cho em.
Của nàng size 40, vậy là mẹ nàng size 80 cơ
à? Ô-Mai-Nhót, khủng khiếp thật. Làm tôi tò mò muốn được diện kiến mẹ
nàng từ phía sau quá.
- À mà sở thích của bố em là gì ấy nhỉ? – Tôi hỏi nàng.
- Dạ, sửa xe, cho lợn ăn, và đi cày ạ.
- Ừ, vậy chọn lấy cái quần có in hình cái lốp xe kia đi, cả cái hình máng lợn, và hình cái cày nữa. Đủ 3 cái rồi nhỉ.
- Ơ, nhưng đây là mua cho mẹ em mà, sao anh lại hỏi bố em thích gì?
- Thì quần này chủ yếu là bố em ngắm, chẳng lẽ mẹ em lại cúi xuống tự ngắm sao?
- Nhưng mà sao lại chọn mấy cái hình này?
- Thì bố em thích sửa xe, chọn cái hình lốp xe để bố em móc lốp, thích cho lợn ăn thì lấy hình cái máng lợn để bố em vét máng.
- Thế còn hình cái cày?
- Thì bố em thích đi cày, mua hình cái cày cho bố em vác.
- Hi, anh thật chu đáo quá.
- Có gì đâu em, là vì có chung sở thích thôi mà.
Mua xong quà cho mẹ nàng, tôi yên tâm hẳn, giờ cứ thẳng tiến thôi. Càng
về gần quê nàng, không khí càng trong trẻo và dễ chịu. Hai bên đường là
cánh đồng lúa xanh mơn mởn thẳng cánh chim bay. Những bông lúa mới trổ
làm tôi liên tưởng tới nét đẹp của một thiếu nữ 16. Thứ nhất, nó rất
thơm, mùi thơm quyến rũ và hấp dẫn đến kì lạ. Thứ 2, bông lúa cong cong
không khác gì bờ mông căng tròn của thiếu nữ ấy. Và thứ 3, cũng là quan
trọng nhất, là bên trong các hạt lúa non ấy chứa đầy sữa, chỉ cần nắn
bóp nhè nhẹ là sữa bắn ra tung tóe.
Chỉ vài trăm mét nữa thôi
là đến nhà nàng rồi. Cố lên tôi ơi. Con cup 50 đang gằn lên những tiếng
nổ mệt nhọc như than vãn vì quãng đường xa nó vừa trải qua. Con đường
vào khu nhà nàng còn nhỏ hơn nữa. Sát bên là con kênh đen đen nổi lềnh
phềnh toàn rác, theo dòng nước trôi và rủ nhau chui tọt vào lỗ cống.
- Đến rồi anh ơi, dừng đây để em mở cổng
Tôi dừng xe. Chống chân, vừa là để đợi nàng mở cổng, vừa để nghỉ cho đỡ
mỏi. Chợt nghe có tiếng ư ứ ư ử sau lưng. Tiếng kêu này rất giống như
trong phim nhưng hình như không phải của người mà là của chó. Quay lại
thì đúng thật. Hai con chó đang xếp hình, có vẻ như đang đến đoạn cao
trào thì phải, cả hai con rên ư ử. Có vẻ con đực phải kiễng chân nãy giờ
nên hơi mỏi, đang xoay xoay để đổi tư thế. Còn con cái chắc là ngại
hoặc là chỉ biết mỗi tư thế doggy truyền thống nên không muốn thay đổi.
Đang xem hay thì một ông ở đâu lao ra đá cái bốp một phát vào giữa hai
bộ phận đang sung sướng của hai con chó. Con chó đực kêu lên ăng ẳng rồi
buông bạn tình của mình ra, chạy thục mạng về nhà. Con chó cái chắc vẫn
đang phê nên cứ đứng ngẩn tò te. Chắc nó chưa lên đỉnh nên trong lòng
thấy hụt hẫng chăng? Ông kia thì đi theo con chó đực, vừa đi vừa chửi:
- Mịa nhà mày chứ, bố mày nuôi mày, tẩm bổ cho mày để mày đi xếp hình
miễn phí à? Bố đi xếp hình ở ngoài mất tiền còn mày đi cho không thế hả?
về nhà biết tay ông.
Nàng nhìn tôi cười rồi giải thích:
- Ông đó là chủ của con chó đực. Chuyên cho chó đi phối giống. Nhà nào có chó cái muốn phối giống phải trả ông ấy 100k.
À, ra vậy.
Nàng nhẹ nhàng đi trước, tôi lẹ làng dắt xe theo sau. Nghe tiếng động, một người đàn ông ở trong nhà đi ra:
- Hai đứa về đấy hả? Đi đường xa có mệt không?
- Dạ, cháu chào bác. Cũng hơi mệt ạ.
- Bố em đấy! – Nàng giới thiệu
- Dạ, thế hóa ra bác là bố của em đây ạ? Tại vừa rồi đứng ở cổng cháu
thấy có ông hàng xóm nhà mình đi ra, thấy giống em quá, cháu tưởng đó
mới là bố của em. Hì, cháu xin lỗi ạ.
- Ờ, không sao. Thôi, hai đứa đi đường xa mệt thì đi nghỉ một lát đi rồi lát dậy ăn cơm.
Tôi đang mệt nên nghe bố nàng nói thế thì ok luôn:
- Dạ vâng ạ. Phòng bao nhiêu hả bác? Bác đưa luôn cháu điều khiển điều hòa và cho thêm chai Lavie luôn nhé.
Nàng thấy vậy liền kéo áo tôi giật giật:
- Kìa anh, đang ở nhà em cơ mà…
- Ờ, chết thật. Bệnh nghề nghiệp. Mệt quá nên đầu óc lú lẫn. May mà chưa hỏi bố có bao cao su trên phòng không đấy.