Rượu nếp quê càng uống càng phê. Phê quá nên vào đến giường là tôi lăn ra ngáy ụt ịt.
Trong giấc mơ, tôi mơ thấy tôi và nàng đang đi dạo trên một cánh đồng
cỏ bao la. Xa xa là mấy con bò nhởn nhơ gặm cỏ. Thấy chúng tôi, mấy con
bò rống lên những tiếng kêu ò ò ò đầy ghen tỵ . Rồi trời bất ngờ đổ mưa.
Tôi và nàng vội vã trú vào dưới một gốc cây to. Nước mưa chảy ướt hết
tóc nàng, chảy xuống vai, rồi xuống ngực, rồi xuống bụng, rồi xuống rốn, rồi xuống một số chỗ khác nữa.
Tôi lấy tay nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mưa đọng trên cổ nàng,
rồi mơn man xoa xuống ngực nàng, xuống bụng, xuống rốn nàng, và xuống cả
dưới rốn nữa. Đôi bàn tay ướt nhèm vì nước mưa nhưng tôi vẫn không hề
ngại ngần, vẫn muốn tiếp tục lau. Đang hăm hở định lau nốt chỗ quan
trọng nhất thì “khực”. Có cái gì vương vướng ở tay tôi. Cái quái gì mà
lại vướng nhỉ. Bình thường của nàng mượt mà và êm tay lắm mà.
Dù là trong giấc mơ thì tôi vẫn nhớ là nàng không hề có cái này. Cái này
lạ lắm. Tôi xoa xoa nắn nắn cái vật lạ đó một vòng, thấy nó hình trụ,
dài dài, cong cong, mềm mềm, cứng cứng. Phía trên đầu lại hơi phình ra
rồi lại thu nhỏ vào. Đưa tay xuống thấp hơn tôi chạm phải đám rễ xum xuê
và lại có hai quả mọc lủng lẳng phía dưới. Cái quái gì thế nhỉ. Sao nó
cứ giông giống cái tờ-rym của tôi vậy.
Nhưng chắc chắn không
phải của tôi. Của tôi ở bên này cơ mà, và của tôi to hơn cái này nhiều.
Nhưng cũng không thể là của nàng. À, đúng rồi, nàng đang ngủ với mẹ nàng
cơ mà. Thế thì tôi đang ngủ với ai?
- Ô-Mai-Gấc! Oát-Dờ-Phắc!
Tôi vùng tỉnh dậy vì đã hiểu điều gì vừa xảy ra. Trời ơi, sao tôi lại
bệnh hoạn thế này. Dưới ánh sáng mờ mờ từ bóng đèn ngoài sân rọi vào qua
ô cửa. Tôi thấy bố nàng nằm lõa lồ trên giường không một mảnh vải che
thân. À, không phải, có, có một mảnh vải che thân, đó là cái quần sịp.
Nhưng nó đã bị tôi tụt xuống quá bẹn, chìa cả gần một nửa mông trắng
hếu. Cái vật lạ của bố nàng thì vẫn đang ngỏng lên như đang chờ đợi và
mời gọi sau khi được bàn tay của tôi chăm sóc, xoa xoa, nắn nắn.
Tôi nhớ lại giấc mơ ngọt ngào của tôi với nàng trên cánh đồng cỏ với
mấy con bò vừa xong. Đúng rồi. Tiếng bò rống thì chắc chắn là tiếng bố
nàng ngủ ngáy. Trong giấc mơ tôi nhớ là có lấy tay lau nước mưa cho
nàng. Xòe bàn tay ra thì vẫn thấy ướt nhèm, đúng là ướt thật. Nhưng chắc
không phải nước mưa, vì trời đâu có mưa. Mà mưa thì cũng đâu có hắt vào
nhà được.
Vậy thì là nước gì? Chẳng lẽ tôi đã làm cho bố nàng
xuất ra? Không phải, xuất làm sao mà ra nhiều thế này được, có mà là
khủng long à. Với lại xuất xong thì cái đó phải xìu xuống chứ làm sao
vẫn ngóc lên hiên ngang thế kia được. Vậy thì đúng là nước đái rồi. Chắc
là bệnh di truyền, bà nội cũng bị đái dầm kinh niên mà.
Tôi
đưa tay lên mũi ngửi. Đúng là nước đái thật, khai khai mằn mặn, còn pha
thêm chút hương của rượu nếp quê nữa. Mịa, uống cho lắm vào, chổng đít
cho lắm vào rồi giờ nhìn như là cái thằng vừa bị hiếp dâm thông ass thế
này đây.
Tôi nhìn kỹ lại xem ông ấy tỉnh chưa, hi vọng là ông
ấy không biết tôi vừa check hàng của ông ấy. May quá, ông ấy vẫn đang
ngáy khò khò, mắt thì nửa nhắm nửa mở toàn lòng trắng, mồm há hốc thở
phì phò, nước dãi chảy ròng ròng.
Tôi tỉnh ngủ hẳn, vẫn ngồi
trên giường. Nghĩ lại những chuyện vừa xảy ra mà rùng mình. Với cái điện
thoại xem đồng hồ. 3h sáng rồi. Ngửi cái mùi nước đái nồng nặc bên cạnh
làm tôi lại thấy buồn đái. Hay là đái mẹ nó luôn ra giường này đi nhỉ,
đằng nào thì bố nàng cũng đã đái ra rồi. Nhưng mà nhớ đang đái chẳng may
nước đái bắn vào mặt ông ấy, ông ấy tỉnh giấc thì toi. Thôi, chịu khó
ra vườn đái vậy.
Tôi mở cửa và nhè nhẹ lẻn ra ngoài vườn. Hic.
Sương xuống lạnh buốt tờ rym. Đang tận hưởng mùi thơm nồng nàn của rượu
nếp quê bốc lên từ dòng nước đái đang tuôn ra xối xả từ vòi thoát nước
thì bỗng nghe tiếng loạt soạt sau lưng, rồi tiếng gì như tiếng bước chân
rón rén đâu đây.
Nhanh như cắt, tôi nhét tờ rym vào trong quần
(dù nó vẫn đang xả nước) và luồn vào nấp sau gốc cây cam to tướng và
rậm rạp bên cạnh. Tim tôi đập thình thịch, không biết điều gì sắp xảy
ra. Có hai khả năng. Thứ nhất, đó là tiếng bước chân của trộm. Nhà nàng
nghèo rớt cả sơ-líp thì có cái quái gì để trộm nó lấy nhỉ? À, có thể nó
thấy con cup 50 của mình mới phi về chiều nay nên rình mò. Con cup ấy
giờ mà mang đi cầm đồ cũng phải được hơn 5 lít.
Khả năng thứ
hai là có người rình trộm mình đái để ngắm hàng mình. Chắc không phải bố
nàng rồi, vì ông ấy đang ngủ say như chết. Chỉ còn mẹ nàng và nàng.
Nàng thì không phải, việc gì phải nhìn lén. Gặm cỏ, ngậm bi, đá cột,
thổi kèn, nàng đều được thực hành cả rồi, không có lý gì phải nhìn trộm
mình đái. Vậy nếu có thì chỉ là mẹ nàng.
Nhưng tôi nghiêng về
khả năng ăn trộm nhiều hơn. Vì lúc chiều mẹ nàng nhặt rau, tôi có tranh
thủ đứng hẳn lên phía trước để soi hàng của mẹ nàng. Bà biết tôi đang bị
tôi soi hàng nên đã ý tứ kéo cái cổ áo cao lên và quay đi hướng khác,
không muốn cho tôi nhìn. Do đó, có thể khẳng định, bà ấy không hề có tà
dâm với tôi.
Vậy chắc chắn là trộm rồi. Tôi hồi hộp nép sát vào
gốc cam và chăm chú quan sát. Tiếng bước chân ngày càng gần. Một bóng
áo trắng chầm chậm tiến ra vườn, cách chỗ tôi đứng chừng 4m. Dưới ánh
sáng vàng vàng mờ mờ của cái bóng đèn hắt ra, tôi không nhìn rõ mặt tên
trộm này. Nó định ăn trộm cái gì đây nhỉ? Xe tôi có để ở vườn đâu.
Tên trộm đứng im một tí rồi bất ngờ tụt quần xuống ngồi ỉa. Ôi trời,
hóa ra tên trộm này không vào ăn trộm mà vào ỉa trộm. Thực ra, khoảng
cách hơi xa nên tôi không chắc có phải tên này đang ỉa trộm hay không,
nhưng thấy mùi cứt thối thối nên tôi đoán là nó đang ỉa. Có cái gì trông
quen lắm. Đúng rồi, cái mông, cái mông quen lắm. Hình như đã thấy ở đâu
đó. Size 80. đúng rồi, là mông của mẹ nàng. Kia nữa, cái quần lót có
hình cái máng lợn. Ôi, nhắc đến máng lợn, ước gì mình đủ can đảm để lao
ra mà vét luôn cái máng ấy.
Tôi cứ đứng đó chăm chú xem mẹ nàng
ỉa. Sao bà ấy không vào nhà cầu mà ỉa nhỉ, lại ỉa ngoài vườn? Có thể bà
ấy sợ ma chăng, vì nhà cầu nằm ở mãi góc vườn, lại tối om. Hoặc là ỉa ở
đây thoáng mát hơn. Mẹ nàng ỉa lâu quá. Mình đứng xem mà muỗi đốt sưng
cả chân. Lúc đầu xem thì cũng thích nhưng cứ xem đi xem lại mỗi cảnh
đấy, không chuyển cảnh gì khác nên được tí cũng chán. Chắc lâu quá không
được ăn thịt gà, nay vớ bữa thì ăn nhiệt tình nên mới phải đi ỉa đêm
thế này.
Khoảng 15p sau thì mẹ nàng đứng dậy. Lấy cục đất dưới
vườn chùi chùi vài cái vào đít rồi kéo quần đi vào. May quá. Tí nữa thì
ngủ gật. Buồn ngủ quá.
Đợi mẹ nàng vào nhà xong, tôi cũng lẻn vào nhà, leo lên giường đánh một mạch.
Sáng ra, đang ngủ ngon thì nghe tiếng quát tháo ầm ĩ bên ngoài. Mịa,
đứa nào sáng ra đã to mồm làm ông tỉnh cả giấc. Ngó đầu ra ngoài cửa sổ,
thì ra bố nàng đang chửi:
- Mẹ kiếp, chó với má, có lớn mà
không có khôn, ỉa ngoài đường ngoài chợ không ỉa, cứ ỉa bừa bãi ra sân
ra vườn thế này. Ông bực mình ông thịt đãi khách luôn bây giờ chứ lị.