Vậy là tôi và em đã chia tay. Thế là hết.
Người ta nói không sai mà, tình như áng mây, vừa đó mà đã vụt bay. Một
mình phóng con cup50 trở về mà sao thấy lòng mình não nề quá. Mỗi góc
phố, mỗi con đường đều là kỉ niệm.
Kia là cái nhà nghỉ mà
hôm mới đi chơi em giả vờ đau bụng rồi đòi tôi đưa vào. Đây là quán
tiết canh mà hôm trúng lô tôi đã đưa em đi ăn, em ăn nhiều quá đến nỗi
bị tiêu chảy gần một tuần, ăn 2 nải chuối xanh mới khỏi, không những là
khỏi mà còn bị táo bón nặng luôn vì ăn nhiều chuối xanh quá.
Còn kia là lùm cây mà có lần đi qua, buồn đái quá, em bắt tôi dừng lại
để em xuống đái, khiến bao ông bà già đi qua nhìn thấy lắc đầu ngoai
ngoái còn mấy thanh niên thì mắt sáng lên và cười thật khoan khoái. Anh
vẫn nhận ra bụi cây đó cho dù là từ hôm bị em đái vào, cái cây ấy đã héo
hon và ủ rũ đi nhiều.
Giờ vắng em thì ai sẽ nũng nịu kêu mỏi
lưng, mỏi chân để đòi anh bóp cho, dù là bóp chân thì ít mà bóp đít thì
nhiều. Giờ không có anh ai sẽ lấy báo cho em mỗi khi em bị tiêu chảy,
vội vã chạy vào nhà vệ sinh mà quên mang giấy? Giờ vắng em, ai sẽ thổi
kèn cho anh nghe mỗi khi anh thèm đến cháy lòng cái âm thanh “ư ử ư ử”
phát ra từ mồm của người thổi và người được thổi?
Tất cả sẽ chỉ còn là hư vô thôi, phải không em? Giờ anh mới thấm thía rằng “Tình ái là phù du mà con cu mới là mãi mãi”
Tình yêu của tôi và em đã tan vỡ cũng chỉ vì chữ tiền. Người ta cứ bảo
trong tình yêu và trong cuộc sống tiền không quan trọng, nhưng nó lại là
nguyên nhân đổ vỡ của biết bao cuộc tình, biết bao cuộc đời.
Những nhà văn, những người không coi trọng đồng tiền vẫn hay nói rằng
tiền chỉ mua được thuốc chứ không mua được sức khỏe, nhưng thử hỏi ốm mà
không có thuốc thì có chết ngỏm không? Rồi thì tiền chỉ mua được nhà mà
không mua được mái ấm. Mịa nó chứ, không có nhà, giữa đêm mưa gió, lạnh
lẽo cứ lang thang ngoài đường xem còn ấm được không?
Và họ
cũng nói rằng tiền chỉ mua được sách chứ không mua được tri thức, nhưng
thử hỏi không có sách thì ngày xưa các ông đi học bằng cái gì hay là chỉ
có mỗi quyển vở dắt sau đít? Và rằng tiền chỉ mua được tình dục, không
mua được tình yêu. Nhưng thử hỏi, không vì tình dục, liệu có bao nhiêu
thằng nông dân mở mồm ra nói từ “yêu”?
Khi thất tình người ta
sẽ làm gì nhỉ? Phải rồi, đi uống rượu. Trong phim Hàn Quốc toàn thế. Vậy
là tôi rẽ vào một nhà hàng. Dù thất tình thì vẫn không quên khóa xe cẩn
thận, tình đã mất rồi, nhất quyết không để mất thêm xe nữa.
- Phục vụ đâu, đưa xem cái Menu đi nào – Tôi tiến vào và quát lớn.
- Dạ đây ạ, quý khách dùng gì ạ?
- Cho một két rượu chuối hột, hai cái đầu gà, hai chân gà, hai phao câu.
Thế rồi cứ từng chén từng chén một, tôi uống ừng ực như để trút hết
buồn bực, rồi lại gặm tí chân gà, làm miếng phao câu… Rồi tức cảnh ngâm
thơ:
“Có những lúc ngâm mình trong vò rượu
Khắc tên em lên cổ cánh chân gà
Trái tim anh chỉ 2 lần mở cửa
Đón em vào rồi tống cổ em ra”
Trong men say, tôi vẫn cảm nhận được một ánh mắt ngưỡng mộ trìu mến
hướng về phía tôi từ bàn bên cạnh, nơi có một em chân dài rất xinh đang
ngồi một mình. Má đỏ hây hây, ngực trông cứ phây phây, đùi trắng ngất
ngây và đít thì to như đít tây.
Nhìn thấy gái đẹp là mồm lại nhỏ rãi ướt nhèm nhẹp. Tôi xách một ly rượu sang và bắt chuyện.
- Chào em, anh mời em một ly được không?
- Dạ được, nhưng em không quen uống rượu lạ.
- Thế em hay uống rượu gì?
- Dạ, Chivas ạ!
- Ôi dào, uống Chivas nhạt nhẽo lắm, em uống thử cái này đi, Rượu chuối
hột, đặc sản Mường Tè, cứ uống thử đi, em sẽ thấy Chivas phải gọi nó
bằng cụ. Trước anh cũng uống Chivas chán chê rồi, nhưng thấy nó thường
quá nên lại chuyển sang uống chuối hột này.
- Dạ thôi anh, nếu vậy em không uống được đâu. Anh cứ uống một mình đi, em xin gọi anh bằng cụ ạ.
- Em khinh anh à? Nói cho em biết nhé, Ngọc Trinh, Hoàng Thùy Linh còn
chưa được anh mời rượu nhé, thế mà em được anh mời lại còn ưỡn ẹo à? Có
uống không thì bảo? Có uống không?
Bất ngờ nghe “Choang”!!!!!
Một tiếng kêu chát chúa vang lên, kèm theo đó là tiếng mảnh vỡ loảng
xoảng. Giống như tiếng một chai bia vừa bị đập thì phải. Tôi bực mình
quát lên:
- CLGT? Đứa nào đập phá làm ồn đấy hả? Đứa nào? Đứa nào hả?
- Ông nội mày đây! Dám sàm sỡ vợ ông hả?
Tôi giật mình quay lại, ôi mẹ ơi, đứng ngay sau lưng tôi là một thằng
béo phục phịch, cao hơn tôi hai cái đầu, mắt lác và mồm nhe răng trông
rất ác, mặt nó hằm hằm, tay nó lăm lăm chai bia vừa đập dở vẫn còn một
nửa nham nhở trên tay. Chết tôi rồi, đụng phải giang hồ rồi.
- Mày vừa quát tháo gì thế? Vừa bảo ai làm ồn thế hả?
- Dạ, không có gì đâu anh, em đùa thôi mà, còn chai bia, lỡ tay làm vỡ
rồi thì cũng bỏ đi anh, anh còn tiếc cầm làm cái gì. Thế anh nhé. Dạ,
mời anh ngồi xuống với chị ạ, em về bàn đây ạ. Chào anh chị ạ!
- Mày đứng lại, tán tỉnh vợ tao rồi định chuồn êm thế à? Quỳ xuống.
- Dạ anh ơi, oan cho em lắm, em với chị nhà trong sáng mà, đã kịp làm gì đâu, anh tha cho em anh ơi!!!!
- Mày có quỳ xuống không thì bảo?
Lúc này, mụ vợ chân dài mới lên tiếng:
- Thôi anh, thằng khùng ấy mà, chấp gì, kệ nó đi.
- Nể mặt vợ ông, ông tha cho mày. Biến đi cho khuất mắt, nhưng trước
khi biến, nhặt hết mấy mảnh vỡ chai bia này đi, sót mảnh nào là ông lấy
ông cào vào mặt mày mảnh đó, biết chưa?
Ôi giời ơi!! có ai khổ
nhục như tôi không, đã thất tình lại còn bị bắt nạt nữa. Sao số tôi khổ
thế này, biết thế vừa rồi về nhà ngủ mẹ nó luôn đi cho nó lành, bày đặt
học đòi Hàn Quốc vào uống rượu nên giờ khổ thế này .
Về nhà nằm
trằn trọc mãi mà éo sao ngủ nổi, càng nghĩ nước mắt càng trào ra, nuốt
nước mắt vào trong thì nó lại ọe ra đằng mồm. Đời mình lại có lúc khổ vì
đàn bà thế này, nghĩ cũng thảm thật. Mình cũng đẹp zai đấy chứ dù mồm
có hơi vẩu tí, cũng được học hành đàng hoàng, dù là học hơi dốt tí, cũng
có xe riêng, dù là cup50 thôi, thế mà sao phải khổ vì gái nhỉ? Thôi, từ
nay ta sống một mình cho thanh thản, yêu đương làm chi cho mệt, cái gì
cũng tự làm một mình, không phải nhờ vả đứa nào hết.
Đêm đã
khuya rồi mà nằm mãi không ngủ được nên lại lồm cồm bò dậy, xách dép ra
bậc thềm ngồi cho thoáng. Bầu trời khuya đầy sao, sương xuống lạnh buốt
đôi vai.
Trong lúc tâm trạng ở tận cùng của tuyệt vọng thế này
thì người nghệ sĩ chỉ còn âm nhạc và chỉ có âm nhạc mới có thể chia sẻ
được nỗi đau và tìm sự đồng cảm mà thôi. Muốn hát một bài cho nó thanh
thản nhưng tiếc là ở đây không có piano, cũng không có ghita, mà cho dù
là có thì mình cũng đéo biết chơi. Thôi, đành lấy dép gõ xuống nền đất
làm nhạc đệm vậy. Mà bài này mình không thuộc lời lắm, thôi kệ mẹ, cứ
hát đi, hát cho vơi tâm sự là được, cần éo gì đúng lời:
Phạch! Phạch! Phạch!!!!
Ai đã yêu một lần, đều nhục nhã với người mình yêu.
Ai đã qua một lần, đều trải qua ham muốn của tình yêu.
Người yêu tôi rất dâm, mồm to môi thì thâm, như ma, như con tâm thần.
Giờ đây tôi lặng im nhìn em xa rời tôi, em theo thằng nhà giàu kia.
Đã khuya rồi vẫn ngồi thẩm du, nước ra nhiều ướt đôi bàn tay.
Em giờ đã không còn nữa, chỉ còn đôi bàn tay nhỏ, để mình tôi quay tay.
Đến bao giờ mới lại có em, để không còn phải làm một mình.
Tôi ngồi dưới đêm lạnh giá, hỏi vì sao tôi lại xóc, giờ mới biết yêu là ngu.
………………………...Giờ mới biết yêu là ngu…………………………