Nửa
đêm. Con phố nhỏ oằn mình trong cái lạnh tê tái. Những nhà ven đường cửa
đóng im ỉm mặc cho những con gió hung hãn vẫn rú rít, gào xé bên ngoài.
Con đường vắng hoắt hoe với những cột đèn khẳng khiu, dóng những con
mắt vàng hiu, nhạt nhòe, hắt thứ ánh sáng rệu rã, hoang hoải xuống mặt
đường nhựa nhơn nhớt, nhơm nhớp vì sương đêm. Ở đây, nửa đêm, gần
như không còn ai ra đường, và trong cái lạnh như khứa da khứa thịt này,
lại càng không. Hiếm hoi lắm mới có một chiếc xe máy phóng qua, chưa
thấy xe đâu nhưng đã nghe tiếng động cơ gừm gừm từ đầu phố. Rồi cả khi
bóng của cái xe đã nhạt đi trong màng sương đêm dày đặc thì cái âm thanh
ồn ào đó vẫn còn vương lại, quyện với mùi khói xăng khét lẹt, vất
vưởng, lang mang…
Nửa đêm! Rét! Ấy vậy mà vẫn có một bóng đàn
bà liêu xiêu, nghiêng ngả, giày cao gót lê lải, bệu bã, quệp quạp trên
mặt đường. Có vẻ như việc phải cáng đỡ một thân hình dẫu còm cõi nhưng
đang chực sụp xuống là một việc quá sức với đôi chân gầy guộc, bởi
chính nó cũng đang mỏi đến rã rời, run lên bần bật vì đói, vì rét. Từ
sáng đến giờ, ả chưa đón được khách nào, thành ra, cũng chưa có gì để
nhét vào cái dạ dầy đang rỗng tuếch, cồn cào, quặn lên từng cơn nóng
rát. Không phải vì ả kén khách, cũng không phải vì ả đòi giá cao, đơn
giản chỉ vì chẳng có ma nào ngó ngàng đến ả. Cũng phải thôi, làm cái
nghề này càng trẻ, càng non, càng mỡ màng thì càng ăn khách, hoặc không
thì cũng phải có chút nhan sắc. Nhưng ả chẳng có những thứ đó, nói chính
xác hơn, ả không còn những thứ đó.
Thân hình ả gầy gò; mái tóc
xác xơ, chẻ ngọn, lòa xòa; đôi lông mày, nham nhở; cặp mắt hốc hác,
trắng bệch; cặp môi thâm sầm, nhăn nheo như đang mếu; lớp da mặt bợt
bạt, sần sùi, gờn gợn, dẫu rằng ả đã cố đắp lên nó cả mảng son phấn rẻ
tiền. Nhìn ả không khác gì một cái xác khô đội mồ sống dậy, nom qua đã
phát khiếp, vậy thì tìm đâu ra một thằng đàn ông ngu ngốc chịu bỏ tiền
để ôm ấp, dày vò cái thây ma ấy? Thế nhưng ả vẫn phải đi, vắt nốt chút
sức lực cuối cùng này, lê lết cái thân xác bệu bã này trên đường, mong
kiếm được một khách làng chơi bần cùng, ăn tạp, không quan trọng nhan
sắc, không đòi hỏi phổng phao, không yêu cầu non trẻ. Nhưng hỡi ôi, đàn
ông có thể không quan tâm đến những thứ đó khi tìm vợ, chứ tìm gái điếm,
thử hỏi có thằng nào không? Vậy nên, ả biết là hi vọng của ả mong manh
lắm! Giờ mà có khách thì bao nhiêu ả cũng đi, thậm chí không cần tiền,
chỉ cần cho ả một bắp ngô, một củ khoai thôi, ả cũng bằng lòng.
Dường như càng về khuya, cái lạnh càng đáng sợ. Sương xuống mỗi lúc một
đậm hơn. Ả vòng hai tay trước ngực, co ro, khật khưỡng bước đi. Từng
con gió buốt lẹm như những lưỡi dao lướt qua mặt, cắt lên da thịt. Ả mắm
chặt môi, giữ cho hai hàm răng khỏi va vào nhau cầm cập. Hình như trời
bắt đầu mưa. Ả nhận ra điều đó khi thấy một vài giọt nước đậu trên mi
mắt, tan xuống, rồi nhòe đi. Ả ngửa mặt lên trời, nhìn thẳng vào cái
bóng đèn vàng loe loét trên cao. Những hạt mưa hối hả rơi xuống như ngàn
mũi kim nhọn hoắt, lao tới tấp về phía ả, găm vào đầu, vào mặt, vào cổ,
vào tay nhói buốt.
“Mình đến gục mất thôi!” - Ả nghĩ thầm rồi
loẹo ngoẹo rẽ vào núp dưới mái hiên của một ngôi nhà ven đường. Ả dựa
lưng vào tường rồi cứ thế từ từ khuỵu xuống. Bao quanh ả là làn sương
buốt giá, là những con gió tái tê vẫn réo lên hung tợn, là màn mưa rả
rích, lạnh lẽo đến tột cùng. Chỉ có luồng hơi phều phào hiếm hoi thoát
ra từ miệng ả sau mỗi nhịp thở là có vẻ ấm áp, nhưng nó cũng đang yếu
dần…
Ả cần một cái gì đó để làm cho cơ thể ấm hơn. Rồi như chợt
nhớ ra, ả đưa tay rờ khắp các túi áo, túi quần, lôi ra một bao thuốc lá
nhàu nát, bên trong chỉ còn một điếu duy nhất, cũng nhàu nát. “Vậy là
tốt lắm rồi!”. Ả hí hửng lôi điếu thuốc ra rồi vo tròn cái vỏ bao, ném
nó lăn đi lông lốc. Và lại chợt nhớ ra điều gì, ả rủa thầm bực bội:
“Chết tiệt! Không có lửa!”. Ả ráo rác, dóng cặp mắt mệt mỏi, uể oải nhìn
quanh. May quá, cách chỗ ả ngồi khoảng mấy bước vẫn còn một nhà đang
sáng điện. Ả lồm cồm bò dậy rồi lết tới.
- Cộc! Cộc! Cộc! Có ai ở trong nhà không?
Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm, nhất lại là trong một đêm mưa gió, rét mướt
thế này, dù ít hay nhiều, cũng sẽ khiến cho bất kì ai đang ở bên trong
phải hoang mang, e ngại. Thế nên ả phải gõ thêm vài lần nữa, cái cánh
cửa mới hé ra dè dặt. Một người đàn ông mặc bộ quần áo ngủ màu da cam,
thận trọng nghía mắt nhìn ả chằm chặp rồi hỏi bằng giọng lạnh lùng:
- Cô là ai? Cô cần gì?
- Dạ, em muốn xin lửa để hút thuốc. Trời lạnh quá!
Thấy trước mặt mình là một người đàn bà gầy gò, yếu ớt, vai rung lên
bần bật, môi tái đi vì lạnh, người chủ nhà đã có vẻ yên tâm hơn. Anh ta
kéo cửa ra thêm một chút nữa rồi quay lại bảo vợ:
- Em ơi, mang cho anh bao diêm!
Cô vợ đang nằm giường xem ti vi, nghe chồng gọi thì uể oải chui ra khỏi
chăn, với cái áo lông mềm mại, ấm áp khoác lên người. Cô lại bàn lấy
bao diêm, không quên cầm theo một cái áo dạ. Vừa choàng áo lên vai
chồng, cô vợ vừa buông lời trách móc:
- Trời lạnh thế này, ra khỏi giường thì phải khoác áo vào chứ!
Ả đón lấy bao diêm từ tay người vợ, chưa kịp mở miệng cảm ơn thì cánh
cửa đã đóng sập lại. Chỉ là một cánh cửa mỏng manh thôi, nhưng nó là
ranh giới phân chia của những đối lập đến cực cùng. Ở phía trong cánh
cửa là ánh điện lung linh, là lò sưởi ấm áp, còn bên ngoài, là gió, là
mưa, là cái lạnh cắt da cắt thịt. Ở trong là người phụ nữ nằm xem ti vi,
trùm chăn ấm, hạnh phúc bên chồng, ở ngoài là một ả điếm hết thời, cô
độc, lang thang, đói rét. Cũng là một kiếp người, là một kiếp đàn bà,
sao khác nhau đến thế?
Trên cái mặt nhợt nhạt, tưởng như đã tê
dại, đã đóng băng vì lạnh, đột nhiên trào ra hai dòng lệ nóng hổi. Ả lại
ngồi tệt xuống, dựa vào tường, ôm gối co ro. “Xoèo!!!”, que diêm trượt
đi trên cái cạnh gồ ghề, tạo thành một vệt sáng dài ở nơi nó vừa lướt
qua rồi bắt cháy thành một nhúm lửa bập bùng, khói xốc lên mũi ả hăng
hắc. Ả châm thuốc rồi rít một hơi thật sâu khiến đầu điếu thuốc đỏ rừng
rực như sắp bốc cháy. Luồng khói ấm thộc vô họng ả rồi lan tỏa ra cả vòm
ngực, nó đi tới đâu, ả biết tới đó. Ả ngậm mớ khói ấy rất lâu trong
người, rồi mãi sau mới từ từ để cho chúng chui qua cái khe hở nhỏ giữa
đôi môi xám ngoét, chầm chậm tảng ra ngoài.
Ả dựa đầu vào
tường, quay cuồng, tê dại, vì lạnh, vì đói, vì khói thuốc khiến ả nao
nao, bồng bềnh. Ả thấy người nhẹ bẫng, bay lên cùng màng khói ấy. Ả còn
thấy trong màng khói có cả khuôn mặt hắn, khuôn mặt mà ả đã yêu đến tận
cùng, và hận cũng đến tận cùng. Ả yêu hắn bằng tất cả sự tôn thờ, bằng
cả tấm thân trong trắng và trái tim non nớt. Để rồi cũng một đêm mưa gió
như đêm nay, trên chiếc giường xa lạ, với những lời ngon ngọt thề
nguyền, ả đã mê muội, trôi đi trong những tiếng rên xiết, những cuồng
cào của da thịt. Để rồi khi cái bụng ả trồi lên cũng là lúc hắn lặn mất
tăm, bỏ mặc ả với những chới với, hoảng loạn, chòng chành như mẩu củi
khô giữa dòng lũ ghềnh sôi sục…
Ả rít thêm một hơi nữa, và
trong mảng khói này, ả thấy mẹ ả vừa khóc vừa ôm chặt lấy ả, đỡ cho ả
những cú tát như trời giáng từ bàn tay rắn như thép, thô ráp và lực
lưỡng của bố ả, người đang gầm lên như con gấu hoang vừa bị bắn vào
chân. Nếu hôm đó không có mẹ, chắc rằng ông đã đánh chết ả. Bởi với một
người đàn ông gia trưởng, phong kiến, đặt danh dự của dòng họ lên tất cả
thì việc đứa con gái của ông mới nứt mắt ra đã chửa hoang chẳng khác
nào việc ả đã múc một bát phân lợn rồi hắt lên bàn thờ. Hình ảnh cuối
cùng về người bố cay nghiệt ấy mãi còn ám ảnh trong đầu ả. Đó là khi ông
ném cái bọc quần áo của ả ra đường, mắt trừng trừng, sòng sọc như bị
bệnh dại, da mặt đỏ tái vì giận dữ, hai hàm răng nghiến vào nhau ken
két, miệng rít lên từng tiếng khàn đặc: “Mày mà còn bước chân về cái nhà
này, tao giết!”.
Ả rít thêm một hơi nữa. Lần này, trong mảng
khói bồng bềnh, hiện lên một căn buồng tanh tưởi, ngột ngạt, với một lão
bác sĩ khẩu trang kín mít. Rồi khi cái dụng cụ nạo thai bằng inox lạnh
toát thọc sâu vào trong người ả, ả tưởng như mình đã chết đi vì đau đớn.
Ả quằn quại, run rẩy khi cảm nhận được rõ ràng cái vật gớm ghiếc đó
đang đưa đi đưa lại lạo xạo, sồn sột, đang cắt bỏ từng phần, từng phần
của đứa bé trong bụng ả. Lúc đó, ả chỉ ước sao ả có thể chết luôn được,
bởi những đau đớn ấy còn đáng sợ hơn là chết, bởi ả không ngờ rằng, trên
đời này lại có thứ cảm giác khủng khiếp đến vậy.
Điếu thuốc
chỉ còn lại non nửa. Mặc kệ, ả vẫn rít, bởi chỉ cần ả ngừng lại, cái
lạnh, cái rét ngoài kia sẽ ập vào, sẽ quật ngã ả. Ả cần cái nôn nao, cái
ảo ảnh trong khói thuốc để quên đi hiện tại, dẫu rằng những ảo ảnh mà
nó mang lại cũng chỉ toàn là những ảo ảnh đắng cay. Và ả lại rít, lần
này thì đám khói hiện lên khuôn mặt phụng phệ của mụ béo, người mà đã có
lúc ả tưởng là bà tiên mà ông trời gửi xuống cứu giúp ả. Mụ đã cho ả ăn
khi ả đang đói, cho ả chỗ ngủ khi ả lang thang, cho ả áo thơm váy đẹp
khi mà mớ dẻ rách hôi hám, bẩn thỉu trên người bắt đầu khiến ả ngứa
ngáy. Và cũng chính mụ đã đẩy ả vào phòng với một lão già đáng tuổi bố
ả, để rồi từ ngày đó, ả chính thức trở thành một con điếm.
Để
rồi khi xuân sắc qua đi, khi đã vắt kiệt những mỡ màng, tròn trịa trên
thân xác ả, khi ả chỉ còn lại những gầy gò, những bệnh tật dày vò, mụ đã
hất ả đi như hất những cuống rau già úa sau khi đã nhặt hết những ngọn
lá xanh non. Ả vẫn rít liên hồi, nhưng điếu thuốc cũng giống như cuộc
đời ả, nó đã cháy hết những gì thơm tho, chỉ còn lại cái đầu lọc cong
qoeo, teo tóp. Ả run rẩy quẹt thêm một que diêm nữa rồi châm vào cái đầu
lọc ấy, ra sức rít, biết đâu, vẫn còn một sợi thuốc nào đó chưa cháy
hết, còn bám lại quanh đây. Nhưng vô vọng, cái đầu lọc gặp lửa thì cháy
sùi sùi rồi quăn lại, nhả khói khét lẹt…
Sáng hôm sau, người ta
thấy xác ả lạnh ngắt, co quắp bên đường. Dân quanh đó xúm xít vây lại
chỉ chỏ. Một người phụ nữ khoác chiếc áo lông mềm mại, thấy đám đông tụ
tập thì cũng tò mò chen chân vào nghiêng ngó. Rồi cô ta nhận ra đó chính
là người đàn bà đêm qua đã gõ cửa nhà mình xin lửa. Cô lấy ví, rút ra
vài tờ tiền lẽ rồi ném về phía cái xác của người đàn bà xấu số…
Vẫn biết rằng chỉ với chữ “nếu”, người ta có thể cho cả tháp Ép-phen
vào trong cái chai. Nhưng nếu ả không dại dột trao lầm tình yêu của mình
cho một gã đàn ông tồi tệ, thì có lẽ cuộc đời ả và cuộc đời của người
phụ nữ khoác chiếc áo choàng lông mềm mại kia đã không khác nhau đến
thế…