Hà
Nội rất khác vào những ngày tết và giáp tết. Ấy là khi học sinh, sinh
viên đã nghỉ học hết; khi những người lao động, những cán bộ công nhân
viên ở khắp các vùng miền đã về quê ăn tết, chỉ còn lại Hà Nội với những
con phố thênh thang dìu dịu nắng vàng, với những con gió mơ màng đưa
những chiếc lá bàng chao lượn trên mặt đường
mênh mang. Chẳng còn nữa một Hà Nội nhộn nhịp, rộn ràng mà thay vào đó
là một sự bình lặng đến ngỡ ngàng. Phải chăng, những người vừa rời xa Hà
Nội ngày hôm qua đã gói cả sự hối hả của Hà Nội vào trong hành trang
của họ, nhét hết những ồn ào vào trong những gói quà và mang về nhà, bỏ
mặc Hà Nội rầm rì trong sự yên ả đến lạ kì…
Và giờ đây, tôi
đang cùng với chiếc honda lượn lờ thong thả để tận hưởng một Hà Nội yên ả
như thế! Một không gian rất khác, một cảm giác rất lạ trào dâng khiến
tâm trạng tôi bâng khuâng và đầu óc lâng lâng. Chẳng còn những tiếng rú
ga điên dại khiến tôi phải giật mình ngoái lại bằng cặp mắt e ngại rồi
hớt hải dạt vào lề bên phải; cũng chẳng còn những em gái chân dài với áo
hai dây trễ nải, quần soóc thiếu vải khiến tôi phải nhìn theo mê mải;
không còn cảnh chen chúc người xe, leo cả lên vỉa hè, đè cả lên nắp
cống; rồi khi dừng đèn đỏ, chẳng còn những tiếng còi bấm inh ỏi phía sau
như thúc giục bạn rằng: “ĐKM mày đi nhanh lên! 5 giây nữa là tới đèn
xanh rồi, sao vẫn chưa đi?”.
Tôi không chắc một Hà Nội yên ả,
dịu dàng liệu có đẹp hơn một Hà Nội hối hả, rộn ràng? Chỉ biết rằng đó
là một Hà Nội rất lạ. Lạ thôi, còn có tốt hơn không thì chưa biết! Giống
như cái cảm giác đang ăn cơm quanh năm đột nhiên được măm bún cá; như
đang hút thuốc lá chuyển qua đá thuốc lào, như đang dùng bao lại đổi
sang uống thuốc…
Lang thang mãi cũng chán, tôi quyết định đi
chọc bi-a cho khuây khỏa. Nghĩ vậy, tôi rẽ luôn vào một quán bi-a ven
đường. Cửa vẫn mở nhưng bên trong vắng hoe, chẳng có khách nào chơi,
cũng chẳng một bóng người. Tôi gọi rát cổ một hồi mới thấy một bà chị
khoảng gần năm mươi tuổi, mặc chiếc váy màu cà phê bước ra khệ nệ, bụng
phệ, ngực xệ, và không mặc coóc-sê…
- Gọi gì thế em?
- Hôm nay chị có cho chọc không?
- À! Em chọc hả? Đấy, gậy đấy, bi đấy, chọc đi!
- Chọc một mình chán lắm! Chị có nhân viên nữ nào xinh xắn thì bảo ra đây chọc với em cho vui!
- Chúng nó về quê ăn tết hết rồi! Làm gì còn đứa nào!
- Đệt! Quán kiểu éo gì mà không có nhân viên nữ? Vậy ai sẽ nắn bi lau gậy cho em?
- Em thông cảm! Chiều 30 tết rồi, người ta còn bận sắm sửa, sắp cỗ cúng
tổ tiên, chỉ có thằng nào điên mới đi chọc bi-a vào giờ này thôi! Nếu
em vẫn nhiệt tình muốn chọc thì chị sẽ chọc cùng em, sẽ nắn bi lau gậy
cho em, ok?
Tôi không nói gì, vội vã chạy ra cửa rồi nổ máy
phóng đi. Nản thật, định vào chơi cho vui mà tự nhiên lại mua bực vào
người. Thôi được, vậy đến quán mát xa chân thư giãn vậy! Đó là quán
quen, mỗi lần có bức xúc, khó chịu trong người là tôi lại tìm đến chỗ đó
để các em ấy mát xa chân cho, dễ chịu và thoải mái lắm! Các bạn đừng
nghĩ bậy nhé! Đây là mát xa lành mạnh, không giống mấy cái chỗ mát xa
trá hình khác đâu! Khách vào đây đông lắm, họ đều là những người gặp vấn
đề ở chân. Người đau chân phải thì vào nắn bóp chân phải, người mỏi
chân trái thì vào mát xa chân trái, nhưng phần lớn vẫn là những khách
cảm thấy khó chịu ở chân giữa cần phải xoa bóp để giải tỏa.
Lão chủ quán mát xa đang cúng và đốt vàng mã trước cửa, thấy khách quen, lão cười tươi thân thiện:
- Chào thằng em!
- Dạ! Chào anh! Anh đang cúng tất niên hả?
- Ừ! Sắp cho các cụ mâm cơm, đốt cho các cụ ít vàng mã để các cụ phù hộ
sang năm mới tuyển được nhiều nhân viên mới trẻ trung, yêu nghề, chứ
mấy đứa hiện giờ khách quen mặt rồi, tay đã chai cứng hết cả, khách kêu
quá em ạ! Mà em đến mát xa hả?
- Dạ vâng! Anh bảo con Tưng lên bóp cho em nhé!
- Giờ thì đến con Polla anh cũng chịu, vì chúng nó về quê hết rồi!
- Đệt! Nhưng em đang bức xúc! Chả lẽ…
- Thôi được, để anh bố trí xem sao…
- Vậy thì tốt quá! Có em nào nhà gần đây hả anh?
- Không, có bà ô-sin, bà ấy không có chồng con gì nên xin được ở lại ăn
tết với gia đình anh. Bà ấy cũng đang thắp hương cúng cụ ở trong kia,
để anh bảo bà ấy tranh thủ vào làm cho em trước, xong rồi ra cúng sau…
- Dạ thôi ạ! Anh cứ để bà ấy cúng đi, em về nhà tự làm cũng được!
Thế là tôi lại thất thểu quay xe về. Con đường vào những ngày bình
thường luôn chật ních người xe qua lại, ai cũng hối hả, vội vàng, bon
chen, bươn trải, thế mà giờ nằm im lìm, cô đơn, hoang hoải. Cả hàng cây
bên đường cũng đang trầm tư khắc khoải, càng như hùa vào lòng tôi những
xúc cảm man man trống trải… Tôi cho xe chạy chầm chậm lại gần một chợ
hoa, đã là cuối chiều 30 rồi nên người mua hoa chỉ còn lác đác, còn
những cánh hoa cũng đã ít nhiều xơ xác. Thấy có khách lại gần, thằng cu
bán đào đon đả mời chào:
- Đào thế đi anh ơi! Mua về mà chơi!
- Có thế nào độc và đẹp không?
- Có chứ anh! Năm nay bọn em mới đưa ra thị trường một thế mới có tên
là “Thiếu nữ bên hoa súng” rất được khách hàng ưa chuộng, mọi người đổ
xô tranh nhau mua. Từ hôm 23 đến giờ em đã bán được 2 cây rồi đấy!
- Còn cây này thì sao? Nó là thế gì?
- Đây là thế “Bà già xay lúa giữa mùa xuân”, dù là một thế truyền thống
nhưng người mua vẫn rất thích. Em cũng đã bán được 1 cây rồi!
- Không có thế “Cưỡi ngựa hái bưởi” à?
- Thế đó hơi khó anh ạ! Chắc phải sang năm!
- Ừ, vậy thôi! Sang năm anh mua!
Đang định quay xe về thì tôi đã thấy một con bé đứng bên cạnh, tay xách cái giỏ rồi ghé sát vào tai tôi nói nhỏ:
- Mua chim không anh? Mua về mà chơi tết, vui lắm!
- Chim đâu?
- Đây, chim đây!
- Chim gì mà lại bọc giấy báo kín mít rồi quấn dây chặt thế kia? Không sợ chim chết ngạt à?
- Không, là chim giả mà anh, séc-toi ấy, quấn thế này cho kín đáo,
người ta đỡ soi mói. Có loại mới về được trang bị cảm biến tự động điều
chỉnh kích thước, tự động điều tiết nước, rung cực êm, như thật luôn!
Mua hai con khuyến mại một con!
- Nhưng anh có chim thật rồi mà, sao phải dùng chim giả?
- Thì là để hỗ trợ thôi, lúc nào chim thật làm việc quá sức hoặc mệt mỏi thì lôi cái này ra ứng cứu!
- Nhưng chim thật của anh thất nghiệp lâu lắm rồi, có việc gì làm đâu mà sợ quá sức?
- Á Đù!!! Tưởng gặp dân chơi, hóa ra là thằng dở hơi!
Con bé đó ném vào mặt tôi một cái nhìn hằn học rồi quay ngoắt đi với vẻ
bực dọc. Tôi cũng buông một tiếng thở dài não nề rồi quay xe ra về.
Haizzz! Cái mình cần thì không thấy, cái mình chán ngấy thì lại cứ chào
mời.
Tôi đã bắt đầu thấy ngan ngán với một Hà Nội yên ả và
thong thả như thế này. Bún cá cũng ngon, nhưng chỉ thỉnh thoảng ăn thôi,
cái mà người ta có thể ăn quanh năm vẫn phải là cơm. Thuốc lào hút cũng
phê đấy, rít tiếng cũng to đấy, nhưng bạn không thể bỏ cái điếu cày vào
túi để mang đi dự tiệc, để mời đối tác được, đó là lí do vì sao người
ta vẫn phải dùng thuốc lá. Thuốc tránh thai nữa, cũng rất an toàn, mang
lại cảm xúc chân thật, thế nhưng đàn ông vẫn phải mang theo bao cao su
trong ví, để lúc bí mang ra dùng, chứ chưa thấy ai mà trong ví để thuốc
tránh thai rồi lúc đưa gái vào nhà nghỉ lại đè ngửa con nhà người ta ra
bắt uống. Thành ra, bao cao su vẫn là mặt hàng bán chạy nhất tại các
hiệu thuốc.
Hà Nội cũng thế, lặng lẽ, yên ả một vài ngày thì
rất thú vị, nhưng nếu cứ như vậy suốt cả năm thì cá nhân tôi không
thích, bởi tôi đã quen với một Hà Nội sôi động, ồn ào dẫu lúc nào cũng
ngập tràn khói bụi.
Người ta cứ bảo rằng Hà Nội trước đây yên
bình lắm, người Hà Nội trước đây thanh lịch lắm! Thế rồi những người di
cư, những người lao động từ các vùng miền khác kéo tới đây sinh sống và
làm việc đã khiến cho Hà Nội trở nên bụi bặm, ngột ngạt, ồn ã và xô bồ.
Nhưng tôi thì không nghĩ thế! Hà Nội của ngày xưa là một Hà Nội thanh
lịch yên bình, còn Hà Nội của ngày nay là một Hà Nội nhộn nhịp và năng
động. Đó không phải là sự mất mát, không phải là sự mai một mà ngược
lại, đó là sự phát triển. Và những người di cư, những người lao động từ
những vùng quê khác ấy, họ đã đóng góp một phần không nhỏ để tạo nên một
Hà Nội như bây giờ, họ cũng là một phần của Hà Nội, họ cũng là người Hà
Nội…
Và thực lòng, tôi mong cho những ngày nghỉ tết trôi qua
mau, để những sinh viên lại nô nức đến trường, để những người lao động,
những công nhân viên chức lại đi làm bình thường, để những người, những
xe lại ồn ào, tấp nập trên những nẻo đường. Bởi nếu vắng họ, tôi có cảm
giác Hà Nội không còn là Hà Nội…