Có vẻ
như hạ đã về, dù chưa thấy tiếng ve, dù đâu đấy những đốm phượng còn ấp
e, chửa dám lập lòe. Thực ra bây giờ, phố xá lúc nào cũng ồn ã, cũng
inh ỏi còi xe, đến tiếng kêu cứu thảm thiết của một phụ nữ bụng bầu bị
ngã xe, dập tay, gẫy xương mà người đi đường còn chẳng nghe thấy, huống
chi là một vài tiếng ve đơn lẻ, đậu trên cành phượng ngọn me, nằm khép
nép bên vỉa hè.
Ấy vậy mà anh vẫn
cảm nhận được những rộn ràng, sục sôi của mùa hạ qua cái nắng đầu hè oi
ả; qua tấm áo sờn của chị lao công, ướt ròng mồ hôi vất vả; qua những
chiếc quần soóc bé cỏn con, ngắn củn cởn, những áo hai dây mỏng tang,
lơi lả, được trưng diện ngày một nhiều trên những con đường nhộn nhịp
người qua; và anh còn thấy mùa hạ cả ở lòng mình, đang cồn cào, nôn nao
khó tả, ở mối tình đầu vụng dại, của một mùa hè, của một thời học trò đã
rất xa.
Nếu chưa được hôn mà mới chỉ nắm tay nhau thôi, liệu
có được gọi là “mối tình đầu”? Anh cũng không biết nữa! Nhưng hãy cứ cho
anh gọi em bằng ba từ thiêng liêng đó, bởi chắc cũng chẳng ai phàn nàn,
vì ba từ đó anh giữ chỉ mình anh, với riêng anh, trong một góc nhỏ
thiêng liêng của trái tim mình.
Không hiểu sao, anh cứ có cảm
giác rằng, cái mùa hè xưa ấy, ve râm ran hơn và phượng rực rỡ hơn bây
giờ. Bởi khi ấy, tiếng ve là ngổn ngang những lời trong lòng anh muốn
nói, nhưng chẳng nói nên lời; bởi khi ấy, phượng là những đóa lửa cháy
trong lòng anh rừng rực, dù vẻ bề ngoài anh vẫn lúng túng, rụt rè, chỉ
biết đi bên em câm lặng, ngây ngất với hương thơm phảng ra từ áng tóc
óng dài, nghe tiếng ve miên man và ngắm những vòm phượng đỏ mơ màng.
Anh không biết hồi đó những người khác yêu ra sao, nhưng với anh, chỉ
cần mỗi lần đi học, “vô tình” ngang qua lớp em, được em gửi cho một ánh
nhìn âu yếm, chỉ thế thôi cũng đủ để đêm về anh khó ngủ, để những âm ỉ,
đê mê còn theo anh tận đến những hôm sau.
Những cô bé, cậu bé
học sinh bây giờ khác với chúng ta ngày xưa quá, phải không em? Họ ít
thích mặc áo dài, và hiếm khi tết tóc đuôi sam; họ chuộng những quần
soóc, áo hai dây, tóc light, cuộn quăn bồng bềnh; họ không còn rụt rè,
ngại ngùng như chúng mình hồi đó, mà tự tin trao cho nhau những cái hôn
hồn nhiên giữa công viên, rồi đường hoàng dìu nhau vào nhà nghỉ.
Có thể là hồi ấy chúng mình ngu ngơ, cũng có thể là bây giờ học sinh
quá mạnh dạn; có thể hồi ấy chúng mình quá lạc hậu, cũng có thể bây giờ
lớp trẻ đã hiện đại hơn; có thể là mỗi thời mỗi khác! Chỉ có một điều
anh vẫn băn khoăn mà mãi vẫn chưa thể tìm được câu trả lời: Nếu hồi đó,
chúng mình cũng dắt nhau vào nhà nghỉ, liệu bây giờ, lòng anh có còn nôn
nao nhớ về em, nhớ về mối tình đầu, để thấy cồn cào mỗi khi trời vào
hạ, khi thấy ve kêu, thấy phượng đỏ, thấy nắng rực vàng trên vòm trời
xanh bao la?