Hôm
trước, mình tình cờ đọc được một bài báo viết về đám cưới của một cô dâu
bị suy thận, ngồi xe lăn, nặng chưa đầy 20 ký, thân hình gầy gò, ốm
yếu, với chú rể là chàng trai lành lặn bình thường, kém cô dâu 3 tuổi.
Tình yêu của họ nảy nở và sinh sôi từ bệnh tật, từ đớn đau, từ những lần
miệt mài, rong ruổi đưa nhau đi bệnh viện. Và rồi kết quả của cuộc tình ấy là một đám cưới đầy hoa, đầy niềm vui, đầy tiếng cười, và đầy cả những giọt nước mắt rơi.
Trước giờ, chỉ nghe bệnh tật và đau đớn là nguyên nhân, là cái cớ của
những đổ vỡ, cách xa trong tình yêu, chứ là nguồn cội, là chất xúc tác
để tình yêu thăng hoa thì cũng hiếm! Đọc xong, tự nhiên thấy lòng nghèn
nghẹn, môi mằn mặn. Khóc để mừng cho đám cưới của họ, để ngưỡng mộ tình
yêu của họ, và để thấy lòng mình ấm áp khi nhận ra rằng hạnh phúc và
điều thần kỳ cũng không hẳn là quá xa xỉ, bởi nó vẫn hiện hữu trên đời,
ngay trước mắt chúng ta, và từ những gì tưởng như bất hạnh, đau thương
nhất.
Trên thế giới này có vô vàn những cô gái xinh đẹp, giỏi
giang, thành đạt, nhưng mình, và rất nhiều người khác đều tin rằng,
trong cái khoảnh khắc xòe ra bàn tay để chú rể lồng vào chiếc nhẫn cưới
ấy, thì người đàn bà bệnh tật, gầy gò, ốm yếu đó mới chính là người phụ
nữ hạnh phúc nhất trên đời!
Vậy hạnh phúc là gì? Tại sao nó
lại đến với người phụ nữ bệnh tật, xấu xí gầy gò ấy, trong khi ngoài
kia, rất nhiều những người đàn bà đẹp, khỏe mạnh thì vẫn loay hoay chưa
thể tìm thấy hạnh phúc của mình?
Bạn thấy một người phụ nữ
giàu có, ngồi trên xe hơi cùng chồng và hai đứa con, đi ra từ một ngôi
biệt thự sang trọng, và bạn bảo rằng cô ấy thật hạnh phúc? Chưa chắc!
Biết đâu cả hai vợ chồng đó đều có nhân tình và hiện tại họ đang ly
thân? Biết đâu hai đứa con ấy không phải con của ông chồng mà là con của
em chồng? Biết đâu họ không phải đang đi chơi mà là đưa nhau ra tòa?
Nếu vậy thì liệu bạn có còn nói rằng cô ấy hạnh phúc? Thế nghĩa là: hạnh
phúc không phải thứ bạn có thể nhìn thấy!
Hoặc giả, một đôi
tình nhân tay trong tay, vai kề vai, họ quấn lấy nhau trên chiếc ghế đá
bên hồ, thì thầm vào tai nhau những lời ngọt ngào thề hẹn, lấy mặt hồ
làm chứng nhân cho tình yêu. Bạn thấy họ thật hạnh phúc? Cũng chưa chắc!
Vì rất có thể đó chỉ là những lời yêu giả dối, rồi sau khi chiếm đoạt
được thân xác của cô gái, làm cho cô ấy có bầu, chàng trai sẽ té luôn.
Rồi cô gái thất tình sẽ tìm ra chính cái hồ này để nhảy xuống tự tử. Vậy
tức là: hạnh phúc không phải thứ bạn có thể nhìn thấy!
Nếu
chúng ta không thể nhìn thấy hạnh phúc, vậy chúng ta có thể cảm thấy
được nó không? Mình nghĩ là có! Nếu bạn đã mang nặng đẻ đau 9 tháng 10
ngày, để rồi khi nghe con cất tiếng khóc chào đời, khi nắm bàn tay con
nhỏ xíu, ấm áp trong lòng bàn tay bạn, mình tin, ấy là khi bạn cảm thấy
được hạnh phúc! Bạn thích tiếng đàn ghita và ước ao một ngày tự mình sẽ
chơi được một bản cổ điển thánh thót, ngọt ngào. Rồi bạn giam mình trong
phòng để luyện hợp âm, để chạy ngón, đến nỗi quên ăn quên ngủ, đến nỗi
những đầu ngón tay tím bầm, rướm máu, vậy thì mình tin, khi bạn biểu
diễn bản nhạc đó cho bạn bè nghe, được mọi người vỗ tay khen ngợi, ấy là
khi bạn cảm thấy được hạnh phúc!
Nếu hạnh phúc đối với bạn là
được ở trong căn hộ cao cấp nhất, đi những chiếc xe đắt tiền nhất, mình
tin là suốt đời bạn sẽ phải vất vả chạy theo hạnh phúc của mình. Bởi có
thể căn hộ bạn đang ở hiện tại là cao cấp nhất, nhưng vài năm sau, chắc
chắn sẽ có những căn hộ khác cao cấp hơn. Chiếc xe bạn đang đi cũng
thế, rồi sẽ có những chiếc khác đắt tiền hơn. Và bạn sẽ phải theo nó đến
cùng nếu bạn vẫn muốn mình là một người hạnh phúc.
Người ta
nói rằng hạnh phúc nằm ở trên đường đi chứ không nằm ở đích đến, có lẽ
là đúng! Bởi bạn xem một trận bóng đá không phải chỉ để biết kết quả,
không chỉ vì kết quả. Có thể đội bóng của bạn không thắng nhưng bạn vẫn
thấy vui, bởi bạn đã được chiêm ngưỡng những bàn thắng đẹp, thưởng thức
những pha xử lý kỹ thuật, những tình huống hấp dẫn. Điều đó đôi khi còn
quan trọng hơn cả kết quả (trừ khi bạn chơi cá độ).
Một người đàn bà
quan hệ với người đàn ông mình yêu không hẳn chỉ để đạt được cực khoái.
Đôi khi, chỉ cần được gần gũi, được nhìn thấy người đàn ông của mình
hạnh phúc thì với họ đó đã là một sự thỏa mãn rồi.
Có lẽ, hạnh
phúc không phức tạp như ta vẫn nghĩ, mà hạnh phúc đơn giản chỉ là có
được những gì chúng ta muốn có. Cô dâu bệnh tật, ốm yếu, gầy gò ấy là
người hạnh phúc vì cô ấy muốn có và đã có được tình yêu của người mình
yêu. Nếu điều cô ấy muốn có không phải là chú rể kém mình 3 tuổi ấy mà
lại là một chàng diễn viên Hàn Quốc kém cô ấy chục tuổi, hoặc một doanh
nhân thành đạt, là chủ tịch hội đồng quản trị của một tập đoàn lớn, liệu
cô ấy có đạt được hạnh phúc của mình?
Vậy nghĩa là: bạn có
hạnh phúc hay không phụ thuộc rất lớn vào việc bạn muốn có cái gì! Nếu
hạnh phúc với bạn chỉ là tìm được một công việc bình thường, thu nhập
bình thường, lấy một cô vợ bình thường, mình tin là sẽ không khó để bạn
trở thành một người hạnh phúc. Còn tất nhiên, nếu hạnh phúc với bạn là
được làm chủ một công ty khổng lồ giống như Microsoft, lấy vợ đẹp như
Angelina Jolie thì chắc chắn cơ hội để trở thành một người hạnh phúc của
bạn sẽ gian nan, xa xôi hơn.
Mình không có may mắn được dự lễ
cưới của chú rể và cô dâu bệnh tật, gầy gò ấy. Nhưng nghe nói là trong
đám cưới, cô dâu đã hát tặng chú rể bài hát “Lời của gió”. Không được
nghe giọng hát của cô ấy nhưng mình tin rằng sẽ khó có người nào khác
hát hay hơn cô ấy được. Bởi cô ấy hát bằng tình yêu, bằng lẽ sống, bằng
cả trái tim mình. Đám cưới ấy không chỉ đặc biệt bởi cô dâu, chú rể, bởi
hoa, bởi quà, mà còn bởi cả những giọt nước mắt của những người tham
dự. Nếu hôm ấy bạn có mặt ở hôn lễ ấy, và bạn không hề xúc động, không
thấy nghẹn ngào trước hạnh phúc của họ thì bạn là người thật bất hạnh.
Bởi khi không biết rung cảm trước hạnh phúc của người khác, sẽ thật khó
để bạn có được hạnh phúc cho bản thân mình.