Lưu Bị tên thật là Lưu Huyền Đức, quê ở vùng
Trâu Quỳ, Gia lâm, Hà Nội. Ông sinh ra trong một gia đình có truyền
thống gia giáo. Bố của Lưu Bị là giáo sư, phó tiến sĩ Lưu Manh, hiện là
trưởng khoa Lâm tặc của trường Đại học Lâm nghiệp Hà Nội.
Dù là một cán bộ giảng viên có uy tín tại một trường đại học lớn nhưng 3
người con của ông lại không ai đi theo con đường học vấn. Lưu Huyền Đức
thì học dốt, ham chơi, chỉ thích võ nghệ và đánh nhau. Anh trai của Lưu
Huyền Đức là Lưu Đức Hoa thì đi theo nghiệp điện ảnh và đã sang Hồng
Kông lập nghiệp. Cô em gái út là Lưu Hương Giang thì lại làm ca sĩ và
gần đây còn kiêm thêm vai trò giám khảo của chương trình Giọng Hát Việt
Nhí hay còn được gọi với cái tên tiếng Anh là “The Voice Kứt”.
Từ ngày bố vào làm giảng viên thì kinh tế nhà Lưu Huyền Đức mới khá lên
chứ trước kia cũng rất nghèo khó, chạy ăn từng bữa. Hồi đó, chẳng mấy
khi nhà Lưu Huyền Đức được ăn cơm tử tế mà toàn phải ăn độn với sắn, với
khoai. Nhiều hôm mở nồi cơm ra mà thấy toàn là sắn, người nào cũng thở
dài than ngắn, gọi là cơm sắn nhưng ai may mắn mới cắn được một hạt cơm.
Rồi cả đến khi sắn cũng chả còn mà ăn thì Lưu Huyền Đức phải xách bị đi
vay gạo, vay sắn, đi xin khoai khắp làng. Hình ảnh Lưu Huyền Đức khoác
cái bị trên vai đi khắp nhà này đến nhà khác để vay gạo đã quá quen
thuộc với mọi người, và cái tên Lưu Bị ra đời từ đó.
Năm ấy,
bọn giặc sịp vàng hoành hành khắp nơi, cướp bóc, chém giết, hãm hiếp
lung tung cả. Cảnh rối ren, loạn lạc bao trùm và đe dọa cả một vùng
ngoại đô. Lưu Bị thấy thời thế suy tàn mà bản thân mình lại tối ngày
chơi bời lêu lổng, chưa có nghề nghiệp, kế hoạch cụ thể gì thì đâm ra
chán nản, rượu chè.
Hôm ấy, buồn quá nên Lưu Bị ra quán rượu ốc
đầu làng ngồi uống một mình. Vừa uống được ba chén, ăn được dăm con ốc
thì thấy ở bàn đối diện cũng có một tên đang ngồi một mình. Tên này nhìn
khá bặm trợn, mắt tròn xoe như bi ve, hàm én râu hùm, hắn ăn một mình
mà cứ nhai nhồm nhoàm như thể sợ ai ăn tranh mất, rượu thì cứ cầm cả
chai rồi tu ừng ực. Nhìn cái kiểu ăn của thằng này là Lưu Bị đã không ưa
rồi. Ấy vậy mà lát sau, hắn ta đã mon men kéo ghế ngồi cạnh Lưu Bị rồi
hỏi vu vơ làm quen:
- Xin hỏi, vị công tử đây có chuyện gì buồn hay sao mà lại ngồi rượu ốc một mình thế?
- Buồn thì không, nhưng bực thì có.
- Bực cái gì thế?
- Bực cái là đang ăn có thằng dở hơi cứ mon men làm phiền. Thế có chuyện gì?
- Có chuyện gì đâu, thấy vị công tử đây ngồi một mình thì tính sang
ngồi uống rượu cùng cho vui thôi, có được không? Tớ về bàn tớ lấy ốc với
rượu qua đây, bọn mình dồn vào ăn uống chung nhé?
Lưu Bị nghe thế thì ngạc nhiên xen chút bực bội:
- Hảo hán người phương éo nào mà khôn thế? Hảo hán nhìn lại bát ốc của
hảo hán đi, còn có vài con, trong khi bát ốc của tôi còn gần như nguyên
vẹn, thế mà hảo hán bảo dồn vào ăn chung.
- Đệt, ăn uống quan trọng éo gì, anh em tâm sự giao lưu là chính. Nếu ông lăn tăn, tôi gọi thêm đồ ăn là được chứ gì?
- Ừ, ông gọi đi.
- Em ơi, cho thêm đĩa sung muối với lại một bát nước chấm to nhé.
Hắn chính là Trương Phi. Lúc đầu Lưu Bị không có thiện cảm với người
này, nhưng tiếp xúc, nói chuyện với Trương Phi một lát thì Lưu Bị thấy
rằng, ngoài cái tội tham ăn ra, Trương Phi cũng là người có chí khí, ham
võ nghệ, thích đánh nhau, nói chung là hợp với Lưu Bị. Chả thế mà hai
anh em ngồi một lúc đã cưa hết mấy chai lavie san lùng, gọi thêm 5 đĩa
sung muối và 2 bát nước chấm nữa. Đến lúc gần tàn cuộc nhậu, chuẩn bị
phải thanh toán tiền thì cả Lưu Bị và Trương Phi đều nhìn nhau, không
thằng nào muốn đứng lên trước. Bất chợt từ bên ngoài có một vị hảo hán
cao lớn, mặt đỏ như thoa son, mắt phượng mày ngài, râu rất là dài xuất
hiện. Người đó vào quán, ngồi xuống bàn ngay bên cạnh Lưu Bị và Trương
Phi rồi gọi lớn:
- Cho 2 bát ốc nhồi, 2 bát ốc sên, thêm 2 bát ốc bươu vàng em ơi.
Cả hai nghe vậy thì há hốc mồm kinh ngạc. Rồi Trương Phi thì thầm vào tai Lưu Bị:
- Thằng này nhìn có vẻ nhiều tiền đấy anh ạ. Hay mình qua rủ nó dồn ốc vào ăn chung đi.
- Mình ăn hết cmnr, có còn con đéo nào nữa đâu mà đòi dồn?
- Không sao, cứ nhặt mấy cái vỏ ốc bỏ vào bát mình giả bộ như chưa ăn
hết, thằng này nhiều tiền nhưng nhìn cái mặt ngu ngu, nó không phát hiện
ra đâu.
Lưu Bị nghe cũng có lý nên làm theo lời của Trương
Phi. Cả hai bốc mấy nắm vỏ ốc bỏ vào bát rồi lân la sang bàn của vị hảo
hán nọ. Vẫn là Trương Phi mở lời với giọng điệu quen thuộc:
- Xin hỏi, vị hảo hán đây có chuyện gì buồn hay sao mà lại ngồi rượu ốc một mình thế?
- Ta là người có tiền, thích là uống, không cứ phải buồn vui? Hai vị
mon men sang đây có việc gì? Lại định rủ dồn ốc vào ăn chung hả?
- Vâng, sao hảo hán biết?
- Ta còn lạ gì mấy cái trò đó. Thôi, đổ cái bát vỏ của ngươi đi, ngồi xuống đây, hôm nay ta mời.
Chỉ chờ có thế, Lưu Bị và Trương Phi lập tức sà xuống. Ba anh em liên
tục trăm phần trăm, tâm đầu ý hợp, không khí rất rôm rả. Thế rồi Lưu Bị
từ tốn hỏi thăm:
- Không biết vị anh hùng đây từ đâu tới, tên họ là gì?
- Taị hạ là Quan Vân Trường, tên khai sinh là Quan Vũ, bạn bè hay gọi
là Trường Vũ. Nhà tại hạ ở Sài Đồng, Gia Lâm, ngay cạnh bệnh viện Tâm
thần Hà Nội. Dạo này thời thế loạn lạc, ở quê khó kiếm sống nên sắp tới
dự tính đi xuất khẩu lao động. Đang chờ làm hồ sơ đâm ra rảnh rỗi nên đi
rượu ốc giải khuây thôi.
Trương Phi thấy vậy thì hỏi:
- Không biết Quan Vũ huynh đi xuất khẩu lao động sang Nhật hay Hàn Quốc? Tại hạ thấy dạo này người ta hay đi mấy nước đó lắm.
- Nhật thì hay động đất, sóng thần, Hàn Quốc thì lại sợ mấy anh ộp-pa
cầy bóp, các anh ấy mà thông thì có ngày chẳng còn mông mà về lại mảnh
đất cha ông, thế nên tại hạ quyết định đi Lào.
- Nhìn Quan Vũ
huynh oai phong lẫm liệt thế này thì biết ngay là con nhà võ, chắc sang
đó cũng phải làm đô đầu hoặc là cảnh vệ, nếu không thì cũng phải là công
việc gì đó cần đến sự uy dũng và võ nghệ cao cường, đúng không huynh?
- Không, Quan Vũ ta qua đó làm ô-sin thôi, chủ yếu là bế con cho người
ta. Nó đói thì cho ti, nó ỉa đái thì lau chùi rồi thay bỉm, công việc
cũng nhàn mà lương cũng ổn. Còn hơn ở nhà, thời loạn này, kiếm ăn khó
lắm, có khi lại còn chết oan.
Lúc này, Lưu Bị mới cầm ly rượu lên rồi trầm ngâm:
- Ta có ngu ý thế này, cả ba chúng ta đều là những kẻ vô công rồi nghề,
ham chơi, thích võ nghệ. Nay quê hương đất nước đang bị bọn giặc sịp
vàng hoành hành, cớ sao không cùng nhau đem sức trai, hợp lực diệt sạch
bọn giặc cỏ, mang lại hòa bình cho dân chúng, hà cớ gì phải sang Lào làm
ô-sin cho thiên hạ cười khinh. Diệt được bọn giặc sịp vàng rồi, chúng
ta sẽ thu phục được lòng dân, người người nhà nhà ủng hộ, dần dần ta sẽ
mở mang thanh thế, xưng bá thiên hạ, rồi tiến tới thống nhất Trung
Nguyên, lên ngôi hoàng đế. Các anh em thấy sao?
Trương Phi nghe thế thì gật đầu lia lịa:
- Lưu đại ca nói quá hay, khiến hai kẻ mê muội này như được vén mây mù
thấy trời xanh, có lẽ ta nên gọi thêm đĩa ốc nữa để mừng cho lý tưởng
này.
Vân Trường nghe vậy thì gạt đi:
- Thôi, không
gọi thêm nữa, hôm nay ăn thế đủ rồi. Thấy người ta mời là ông cứ gọi lấy
được. Còn về ý kiến của Lưu Bị đại ca thì tại hạ hoàn toàn đồng ý. Nhân
đây, tại hạ đề nghị chúng ta kết nghĩa huynh đệ, từ nay 3 người là một,
có phúc cùng hưởng, có họa cùng chạy. Mọi người đồng ý không?
- Hay lắm, vậy ta tiến hành luôn đi.
- Không được. Việc kết nghĩa anh em là việc trọng đại, phải chọn ngày
tốt, đúng giờ Thanh long âm đạo thì tình nghĩa anh em mới thắm thiết.
Lưu Bị có ý kiến thế này. Gần nhà Lưu Bị có cánh đồng hoa cải đang mùa
nở rộ rất nên thơ và lãng mạn, ban ngày tấp nập người đến chụp ảnh cưới
rồi ảnh tự sướng, nhưng ban đêm lại rất yên tĩnh và êm đềm. Lưu Bị tính
thế này, đêm nay, đợi lúc khuya vắng, lúc chủ vườn cải ngủ say, chúng ta
sẽ lẻn trộm vào vườn, mở tiệc bàn cải chính thức kết nghĩa anh em.
- Thế có cần phải chuẩn bị gì không Lưu đại ca?
- Có chứ. Trương Phi nhớ mua vịt nướng, thịt chó, rượu để kết nghĩa
xong anh em ta đánh chén. Còn Vân Trường, đệ chịu trách nhiệm mua vàng
mã, hương, nến, hoa quả để thắp hương. Ta sẽ mang chiếu ở nhà đi để trải
đồng thời chịu trách nhiệm việc cúng bái. Thế nhé! Mọi người hãy nhớ rõ
nhiệm vụ của mình. Hẹn tối nay gặp lại.