Ngày
anh được khoác lên mình chiếc áo lính hải quân, bước lên tàu ra với đảo
Trường Sa là ngày mà trong lòng anh ngập đầy những xúc cảm buồn vui khó
tả. Anh thấy mình đã thực sự trưởng thành, thấy trách nhiệm và niềm tự
hào lớn lao khi được ôm cây súng, vững vàng, hiên ngang trước bão tố
phong ba, bảo vệ bình yên cho vùng biển đảo thiêng liêng của tổ quốc,
thấy sự hân hoan trên gương mặt của mẹ,
thấy sự kỳ vọng qua cái ôm của cha, thấy sự hào hứng, say mê của những
đồng đội trẻ, và thấy cả những vệt lệ dài long lanh trên khóe mắt của
người con gái anh yêu…
Anh đã hỏi: “Vì sao em khóc?”. Em bảo
rằng: “Vì em tự hào được là người yêu của lính! Anh đi vững vàng tay
súng, rồi lại về với em, anh nhé!”.
Gần mười ngày đêm lênh
đênh trên biển và hầu như chẳng ăn uống được gì bởi những cơn say sóng
giống như một bàn tay tàn nhẫn liên tục thọc sâu vào dạ dày anh, moi ra
tất cả những gì còn rớt rơi trong đó. Anh chỉ biết nằm, rồi vùng dậy bịt
miệng chạy đi nôn thốc tháo, rồi lại vào nằm. Thế nhưng, cả những lúc
ấy, anh vẫn thấy nỗi nhớ nhà, nhớ đất liền, và hơn tất cả là nhớ em,
cuộn dậy trong lòng.
Rồi anh cũng quen dần với cuộc sống trên
đảo, bởi nơi đây anh có những đồng đội thân yêu, có những người chỉ huy
gần gũi, đáng kính mà anh coi như những người anh, người cha, người chú
thân thuộc, bởi anh vẫn được nghe giọng nói em ngọt ngào, vẫn được đọc
những dòng tin đầy thương nhớ. Và dù ta đang cách xa nhau điệp trùng hải
lý thì những yêu thương ấy vẫn khiến tim anh run lên như từng đợt sóng
trào…
Anh thích lang thang một mình khi hoàng hôn về trên biển.
Ấy là khi ánh mặt trời chuyển sang màu đỏ nhạt, quyện vào với mùi mặn
mòi của biển, của những con sóng đùa nhau rào rạt, là khi bờ cát phẳng
lặng, mịn màng như bàn tay em mềm mại, là khi tiếng gió thì thầm như lần
đầu ta trao nhau lời yêu thương vụng dại. Anh tìm được một vỏ ốc to
lắm, cặm cụi rửa sạch, rồi nâng niu, gìn giữ, để làm quà gửi về cho em,
để mỗi khi áp lên tai, em sẽ nghe được tiếng lao xao của gió, tiếng rì
rào của sóng, và cả tiếng thì thầm của những nhớ thương anh gửi vào
trong đó…
Không có anh ở bên nghĩa là không có người chọc cho
em cười nắc nẻ, không có bờ vai để em gục vào mỗi lần nức nở, không có
bàn tay lau khô những giọt lệ dỗi hờn; không vòng tay ôm, không môi hôn
cháy bỏng, không cả những buổi chiều ta bên nhau nhìn công viên lá đổ,
những đêm hẹn hò nơi hàng hoa sữa nở, để những nồng nàn theo anh vào cả
trong những cơn mơ.
Nhưng đừng buồn em nhé! Bởi dẫu anh không
thể bên em thì vẫn còn đó góc phố quen lần đầu ta gặp gỡ, còn đó gốc si
già nơi anh trao em nụ hôn bỡ ngỡ, còn đó con đường bao ngày ta đón đưa,
sớm gió mưa, chiều nắng lửa, như thầm nhắc nhở với em rằng dù muôn
trùng cách trở, anh vẫn nhớ em, vẫn bên em từng phút, từng giờ…
Đêm nay anh đứng gác, và ngoài xa biển hát, khiến anh ngỡ như em đang ở
bên anh, rất gần! Gần đến nỗi anh nghe rõ tiếng em như tiếng sóng thì
thầm, hít được cả tận sâu trong lồng ngực mình mùi tóc em mặn mà như mùi
biển cả, và dường như chúng mình chẳng còn cách xa…
Tổ quốc
mình đẹp lắm! Vững vàng như cây phong ba ngoài kia dẫu bao lần gió to
sóng cả, kiên cường như những tảng đá bám bờ dẫu muôn trùng bão tố mưa
sa, rộng lớn như đại dương bao la, dịu dàng như bờ cát hiền hòa. Và anh
tin, tình yêu của chúng mình cũng thế, sẽ vẫn nồng nàn dẫu còn bao xa
xôi, ngăn cách, dẫu còn bao gian nan, thử thách, bởi anh yêu em và yêu
tổ quốc mình!
Ký tên: Người lính trẻ!