Mặt trời chói chang trên cao như hắt lửa xuống
con đường nhỏ ngoằn ngoèo đầy cát sỏi. Bốn xung quanh không một bóng
cây, không một mái nhà, chỉ có lơ thơ vài cụm cỏ hoang xác xơ càng làm
cho con đường thêm vắng vẻ, hoang vu, nóng nực và khắc
nghiệt. Gió thì có đó, nhưng là gió Lào, thổi một phát là mặt lại bỏng
rát như vừa bị ăn tát. Bốn thầy trò Đường Tăng cùng con ngựa vẫn lầm lũi
lết từng bước nặng nề. Tất cả đều mệt và đói nên chẳng ai nói với ai
một lời nào, chỉ có con ngựa thỉnh thoảng lại ho lên vài tiếng “khùng
khục khùng khục” như muốn than rằng nó cần được nghỉ chân, được ăn cỏ,
cần được uống nước.
Đang đi, chợt Ngộ Không nghe tiếng Đường Tăng thều thào phía sau:
- Ngộ Không à, hay chúng ta nghỉ chân một lát kiếm cái gì ăn đã, ta không chịu nổi nữa rồi.
- Ba anh em con đi bộ còn chưa ý kiến gì, sư phụ ngồi ngựa suốt sáng đến giờ mà còn kêu ca là sao?
- Nhưng mà nóng vkl con ạ. Ta lại đang đói, sáng chưa ăn gì, mệt lắm!
- Mình sư phụ chưa ăn chắc? Cả ba anh em con đã thằng nào được cái gì
vào mồm. Giờ nghỉ cũng làm gì có bóng cây mà nghỉ, cố đi cho qua nhanh
cái đoạn đường hoang vu này đã, đến chỗ có nhà dân rồi thì mới vào xin
cơm được chứ.
Thấy Ngộ Không nói thế thì cũng không ai dám ý
kiến gì thêm, tất cả lại gằm mặt bước tiếp. Được 5 phút lại thấy sư phụ
thều thào:
- Ngộ Không ơi, hay con dùng phép thuật cõng ta bay
tí cho nó mát, với lại bay cũng nhanh hơn là đi như thế này, mình sẽ đến
chỗ nhà dân ngồi ăn cơm trước, Bát Giới và Sa Tăng đi bộ đến sau thì ăn
sau.
- Không được đâu. Đang đói mà dùng phép nguy hiểm lắm, đệ
tử chỉ sợ đang bay mà rơi xuống đất thì thầy trò ta thành hai con ma
đói đấy.
Nghe vậy thì Đường Tăng có vẻ sợ nên im luôn. Tưởng là yên thì một lát sau tới lượt Bát Giới:
- Sư huynh ơi, em cũng oải lắm rồi. Mình nghỉ một lát đi anh.
- Đúng đấy sư huynh, mọi người đều kiệt sức rồi, nên nghỉ anh ạ – Sa Tăng cũng góp lời.
- Thôi được. Vậy thì nghỉ một chút đi. Sư phụ cho con mượn chai nước. Khát quá!
- Ơ, nước á? Hết rồi.
- Cái gì? Mới sáng nay vẫn còn gần đầy chai mà?
- Thì lúc ngồi trên ngựa, khát quá nên lôi ra uống, thấy các đồ đệ
không hỏi gì, ta nghĩ các người không thích uống nên ta uống hết luôn.
- Đệt. Nản sư phụ vl. Thôi, bây giờ tất cả ngồi đây, ta sẽ đi khảo sát xung quanh xem có ao hồ nào để lấy nước không.
Nói vậy nhưng Ngộ Không chưa vội đi ngay mà còn nhìn ngó xung quanh dò
xét như là còn điều gì đó chưa an lòng. Rồi bất ngờ Ngộ Không kéo khóa
quần, lôi hàng ra, vừa đi vừa tè tạo thành một vòng tròn khép kín bao
quanh sư phụ và hai sư đệ. Thấy thế Bát Giới hét ầm lên:
- Sư huynh vô duyên thế? Tè thì ra bụi cỏ chỗ kia mà tè, sao lại tè ngay cạnh chỗ sư phụ và mọi người ngồi vậy?
- Chỗ này hoang vu, nhiều yêu quái. Trong lúc ta đi lấy nước, cấm không
ai được bước ra khỏi cái vòng tròn nước đái ma thuật này nhớ chưa?
Dứt lời Ngộ Không lắc mông bay vút đi. Phải đến nửa tiếng sau Ngộ Không
mới lấy được nước mang về, vừa về đến nơi đã thấy sư phụ đang nằm lăn
lộn trên mặt đất, bọt mép sàu ra, mắt trợn ngược. Bát Giới và Sa Tăng
thì đang ngồi phục hai bên, gào thét thảm thiết.
- Có chuyện gì? Sư phụ bị sao thế? Hai ngươi thật là ăn hại, ta vừa đi một tí thì đã có chuyện rồi.
- Dạ, tại sư phụ đói quá, thấy cái cây dại ở đằng kia có quả, sư phụ
chạy vù ra đó bứt quả cho vào mồm nhai luôn, bọn đệ không kịp ngăn cản.
- Ta đã bảo mà không nghe. Người sư phụ đang nóng hừng hực lên đây này,
Bát Giới mau cởi quần áo của sư phụ ra cho thoáng để ta giải độc cho sư
phụ.
- Cởi cả quần sịp luôn hả sư huynh?
- Thôi, quần sịp cứ để lại, cởi ra ta sợ cả ba chúng ta sẽ bị ngộ độc theo mất.
Sau khi sư phụ ở trạng thái gần như khỏa thân, Ngộ Không mới sai Sa
Tăng và Bát Giới nâng sư phụ đứng dậy thật ngay ngắn. Rồi Ngộ Không lấy
đà rất xa xông tới đạp một phát thật lực vào bụng của Đường Tăng, tiếp
đó là những cú lên gối, giật gót và cùi chỏ liên hoàn. Sau khoảng 15
phút ăn đòn, Đường Tăng đã nôn hết được đống quả độc ở trong bụng ra.
Ngộ Không liền cho sư phụ uống nước và đặt sư phụ mình nằm dưới bóng mát
nghỉ ngơi. Đến tận buổi chiều, lúc mà không khí dịu mát và Đường Tăng
cũng đã tỉnh táo hơn, bốn thầy trò mới tiếp tục lên đường.
Mặt
trời đỏ ửng như quả cam và khuất dần sau ngọn núi phía Tây. Bóng tối đã
chập chờn đâu đây báo hiệu một ngày oi nực sắp rút đi, nhường chỗ cho
màn đêm yên bình đang tràn tới. Bây giờ thì chẳng thể nhìn rõ mặt ai,
chỉ thấy ba cái bóng đen và bóng một người đang cưỡi ngựa lầm lũi bước
đi hướng về phía ngôi làng nhỏ. Lác đác đâu đó đã có nhà lên đèn, ánh
đèn leo lét, lập lòe như ma chơi đang lấp ló. Mùi cơm chín, mùi thức ăn
béo ngậy đang xào nấu từ bếp nhà ai theo gió bay ra làm bốn thầy trò nôn
nao thổn thức trong lòng, nước rãi chảy ra ròng ròng.
Đường
Tăng cùng 3 đệ tử dừng chân trước một ngôi nhà nhỏ nằm yên bình dưới
chân một ngọn đồi thoai thoải ven đường. Sau khi đợi Bát Giới buộc ngựa
xong, Bốn thầy trò chầm chậm bước vào sân rồi nhẹ nhàng gõ cửa. Người ra
mở cửa là một ông lão có khuôn mặt rất phúc hậu, ánh vẫn còn rất sáng
dù tuổi ông lão chắc đã ngoài 70.
- Dạ chào cụ. Bần Tăng là
Đường Tam Tạng từ Đông thổ Đại Đường sang Tây Trúc thỉnh kinh. Nay qua
đây thì gặp lúc trời tối nên ghé vào xin cụ bữa cơm chay và nhân tiện
xin cho ngủ nhờ luôn đêm nay.
- Ôi, thật vinh hạnh cho lão phu đây! Xin mời thánh tăng cùng các đồ đệ vào nhà.
Ông lão đon đả rót nước mời khách và lập tức sai người đi làm cơm. Xong, lão kính cẩn chắp tay hỏi Đường Tăng:
- Thưa cao tăng cùng ba đồ đệ, lão phu định chuẩn bị cơm chay nhưng vì
trời tối quá, chợ lại xa không mua được đồ chay nên bất đắc dĩ phải thịt
con gà làm cơm. Không biết các vị có xơi được thịt gà không ạ?
- Thiện tai thiện tai. Bần tăng là người xuất gia, sao dám ăn thịt gà.
Nhưng nếu cụ đã trót thịt rồi thì xin cứ sắp lên đây. Bần tăng đành ăn
tạm cơm với nước luộc gà và ăn thêm chút lòng mề thôi ạ.
Sau khi cơm nước no nê. Ông lão thấy bốn thầy trò đi đường xa có vẻ mệt mỏi nên giục mọi người đi ngủ sớm.
- Dạ thưa cao tăng cùng các đồ đệ, nhà của lão phu chỉ có 3 phòng, một
phòng của vợ chồng lão phu, phòng thứ 2 là của đứa con gái, còn phòng
này xin dành cho 4 vị, hơi chật một chút, mong các vị thông cảm.
Đường Tăng nghe vậy thì đứng lên đáp lời:
- Xin cụ đừng khách sáo. Thầy trò tôi có chỗ ngủ che sương che gió đã
là hạnh phúc lắm rồi, đâu dám đòi hỏi gì nhiều. Cụ cũng về nghỉ sớm đi
ạ.
Sau khi ông lão đã lui, 4 thầy trò tắt đèn rồi lên giường đi
ngủ. Quãng đường dài trong thời tiết nóng nực khiến tất cả đều rất mệt
nên chỉ vừa đặt lưng xuống là đã nghe tiếng ngáy o o. Đang nửa đêm say
giấc, Ngộ Không chợt giật mình tỉnh dậy khi nghe tiếng “cạch” rất nhẹ ở
bên ngoài. Là người chịu trách nhiệm chính cho sự an toàn của sư phụ nên
Ngộ Không luôn rất tỉnh táo và cảnh giác trước bất kì động tĩnh nào dù
là nhỏ nhất. Thấy có điều bất thường, Ngộ Không lập tức biến hình thành
con muỗi, lách qua khe cửa rồi bay vút lên mái nhà âm thầm quan sát.
“Không thấy gì cả, vậy tiếng động vừa rồi là từ đâu ra?” Đang băn khoăn
tự thắc mắc thì Ngộ Không thấy một bóng đen đang lồm cồm bò rất nhẹ
nhàng men theo mép tường và tiến về phía phòng của con gái lão chủ nhà.
“Hừm, thằng trộm này to gan thật, có lão tôn ở đây mà ngươi dám làm
bậy”. Trong tích tắc, Ngộ Không hiện hình rồi ôm cây gậy như ý lao vút
từ trên mái nhà xuống giáng một gậy thật mạnh vào lưng tên trộm. Hự!!!,
tên trộm dính đòn thì nằm lăn ra thềm giãy đành đạch rồi kêu la ầm ĩ:
- Ối giồi ôi, chết tôi rồi, gẫy lưng tôi rồi…Ngộ Không, sao con lại đánh ta?
- Ôi, sư phụ, con không biết, con tưởng là trộm. Sao nửa đêm sư phụ còn lần mò sang phòng con gái lão chủ nhà làm gì thế?
- Ta…ta chỉ định sang chúc cô ấy ngủ ngon thôi mà. Ối giồi ôi, đau lưng quá…