Mấy
năm trước thì không sao, nhưng năm nay, vào những ngày này, khi
Valentine đang đến rất gần, mặt tôi lúc nào cũng bần thần, nhìn như
thằng đần. Lý do là bởi tôi đang tán một em rất xinh, cực thông minh,
quê Quảng Ninh. Tôi đã ngỏ lời yêu rồi, nhưng em ấy bảo là cứ đợi qua
Valentine này đã, xem tôi thể hiện thế nào rồi mới quyết định có nhận
lời yêu hay không.
Đây là lần
đầu tiên tôi phải chờ đợi câu trả lời sau khi tỏ tình, vì với mấy em
trước, ngay sau khi tỏ tình là tôi đều nhận được câu trả lời ngay. Các
em ấy tính nết khác nhau, sở thích, quan điểm cũng khác nhau, thế nhưng
câu trả lời thì lại rất giống nhau, và đều là: “Thằng điên! Mày vừa ở
trại tâm thần ra à? Biến đi không tao đập chết bà mày giờ!”.
Thế nên, lần này tôi cực kỳ hi vọng! Với một thằng mà hơn hai chục năm
nay chỉ loay hoay với đôi bàn tay, với khăn giấy, để làm cái việc mà mọi
người ai cũng hiểu ấy, thì cái hi vọng này nó quý giá biết nhường nào.
Tôi quyết định sẽ dành cho nàng một Valentine thật đẹp, thật hoành
tráng, khiến nàng phải choáng váng, để nàng hiểu rằng tôi hoàn toàn xứng
đáng được nàng yêu.
Nhưng đó cũng là lý do khiến tôi bần thần
như thằng đần, bởi muốn hoành tráng thì phải có tiền. Mà tiền thì tôi đã
tiêu hết ngay từ hôm đầu tháng, đến nỗi dạo này tôi phải nhịn ăn sáng,
trưa cũng chỉ dám ăn qua loa, chớp nhoáng. Vay bạn bè cũng không thể, vì
tôi hiểu, vào những ngày này, thằng nào cũng đang tối tăm mặt mày.
Thằng có gấu thì phải xoay tiền mua quà cho gấu, thằng chưa có thì phải
đầu tư để nhanh chóng có gấu. Thành ra, bạn bè chẳng thể là nơi để tôi
bấu víu. Chẳng lẽ lại đi cắm con Wave ghẻ? Nếu cắm rồi thì lấy xe đâu mà
đưa nàng đi chơi?
Trong lúc bế tắc đến cực cùng thì tôi chợt
nhớ đến câu thơ của một nhà thơ rất nổi tiếng mà tôi không biết tên và
tôi chắc là các bạn ở đây cũng chẳng ai biết:
“Mẹ là bến đỗ bình yên
Để con ghé lại khi hết tiền mẹ ơi!”
Và tôi lập tức cầm cái điện thoại lên:
- Mẹ à! Con trai của mẹ đây!
- Ừ, sao đột nhiên gọi cho mẹ thế? Có chuyện gì?
- Dạ! Không có gì ạ! Tự nhiên con thấy chới với, hụt hẫng, mất phương
hướng nên gọi điện để được nghe giọng của mẹ thôi! Khi buồn, chỉ cần
nghe được tiếng mẹ nói thì con thấy lòng mình than thảnh hơn rất nhiều!
Thế thôi mẹ nhé, con cúp máy đây!
- Ơ cái thằng này, từ từ đã! Có chuyện gì? Nói đi xem nào!
- Dạ! Chuyện là hôm ấy, con say rượu nên vào nhầm phòng trọ của con bé
cùng xóm. Chả biết nó có làm gì con không mà hôm qua nó khoe với con là
nó có bầu rồi! Giờ con chả biết làm thế nào cả mẹ à!
- Gia cảnh nhà con bé đó ra sao?
- Nhà nó rất nghèo!
- Quê quán ở đâu?
- Nó người dân tộc Mèo, nhà ở bản Chu-Pờ-Leo!
- Bố mẹ nó còn khỏe không?
- Cả bố lẫn mẹ đều mắc bệnh hiểm nghèo!
- Nó có xinh không?
- Không! Nó béo như con heo!
- Vậy thì phải phá, phá ngay!
- Nhưng phá thai bây giờ cũng phải tốn 5 đến 7 trăm, con lấy đâu ra tiền?
- Tao gửi cho mày hẳn một triệu! Đi phá luôn và ngay!
- Vâng, cảm ơn mẹ! Mẹ chuyển khoản cho con luôn nhé!
Phù! Nhẹ cả người! Rút được tiền rồi, giờ phải đi mua ngay quà
Valentine cho nàng thôi. Tôi nhảy lên con Wave ghẻ hiệu Honda rồi rồ ga
lao đi vun vút trên con đường mới trải nhựa mượt mà. Bỗng nhiên, tôi
thấy yêu cuộc sống này đến kỳ lạ, như không còn nữa những cực nhọc khi
phải hùng hục xoay tiền của ngày hôm qua, như quên hết những lúc mì tôm
chẳng có mà ăn, bụng cồn cào đói lả, như vơi đi cả những thiệt thòi của
đời sinh viên xa nhà đầy gian truân vất vả. Giờ tôi chỉ thấy những khu
vườn lộng lẫy sắc hoa, những tiếng chim rộn rã hát ca, và thấy con đường
hiền hòa, lao xao mùa cây trổ lá…
Vèo!!!! Một con Vespa màu
sô-cô-la đời 2013 vừa phóng vút qua làm tôi giật mình, đứt luôn mạch xúc
cảm đang thăng hoa. Và tôi còn giật mình hơn nữa khi người điều khiển
chiếc xe đó là một em gái mang một vẻ đẹp rất kiêu sa, cặp chân dài dạng
ra, để mặc cho gió đang tốc ngược chiếc váy của em ấy lên đến tận vòng
ba, phơi hết cả ra cặp đùi mơn mởn, trắng nõn nà…
Tôi như bị
thôi miên, lập tức tăng tốc, áp sát phía sau. Em này phóng nhanh thật,
vòng vèo, ngoằn ngoèo, nhưng tôi vẫn kiên trì bám theo. Bất chợt, em ấy
phi qua ngã tư rồi rẽ vào một tòa nhà chung cư, tôi cũng vọt tới và
chuẩn bị bó cua thì bỗng nghe “Tuýt!!! Tuýt!!!!!”, từ bên đường, hai anh
cảnh sát giao thông lao ra chặn đầu xe tôi lại. Thôi chết mịa, tôi vừa
vượt đèn đỏ thì phải?! Quả này mà bị phạt thì hết tiền luôn, có khi còn
bị giữ xe nữa! Làm sao bây giờ?
Một trong hai anh cảnh sát chào tôi rất lịch sự rồi nói bằng giọng lạnh tanh:
- Yêu cầu anh xuất trình đăng ký và giấy phép lái xe!
- Xà cà lon tục tọt, rờ moi xà lỏn?
- Chúng tôi nhắc lại, yêu cầu anh xuất trình giấy tờ!
- Xà cà liêng tục tiệc, rờ mu xu chiêng…
Hai anh cảnh sát nhìn nhau rồi lắc đầu ngao ngán:
- Thằng này là người nước ngoài rồi anh ạ! Hình như là người Lào!
- Chuẩn rồi! Mấy thằng Lào này thì đừng hòng kiếm được của nó đồng nào!
Anh gặp mấy lần rồi anh biết, chúng nó sẵn sang để mình mang xe về đồn
rồi đến kho bạc nộp phạt chứ không thích xử lý nội bộ như người Việt
mình đâu!
- Vậy thôi, cho nó đi đi, mang xe nó về đồn chỉ tổ rách việc!
Hai anh cảnh sát thở dài rồi đưa tay vẩy vẩy, ý muốn bảo tôi đi đi. Tôi mừng rỡ leo lên xe, không quên cảm ơn hai anh rối rít:
- Xà cà lịp tục tịp, rờ mu rờ sịp!
Thoát khỏi hai anh công an, tôi liền cho xe chạy lòng vòng qua đường
Thanh Niên, ngang qua nhà thương điên rồi rẽ vào chợ sinh viên, nơi tôi
chọn để mua quà Valentine cho nàng, bởi ở đây các mặt hàng rất đa dạng,
giá cả lại phải chăng. Tôi ghé vào một cửa hàng được bài trí khá lịch sự
với em bán hàng có bộ ngực to bự…
- Bán cho anh hai cái coóc-sê!
- Anh lấy màu nào?
- Một cái màu nõn chuối, một cái màu tím hoa cà dái dê!
- Size bao nhiêu anh?
- Size thì anh cũng không rõ lắm, nhưng chắc chỉ bằng 1/3 ngực em thôi!
- À, vậy là size trung bình!
- Mà em này, em còn cái loại mà lúc đứng trông rất bình thường, nhưng
khi cúi xuống thì sẽ lộ ra hết không? Giống cái em đang mặc ý!
-
Còn đầy anh ạ! Em lấy nhiều loại đấy lắm! Vì giờ đàn ông mua tặng bạn
gái chủ yếu chọn loại ấy thôi! Đây, của anh đây! 50 nghìn 2 cái!
Đúng giờ hẹn, tôi đến tận ngõ đón nàng. Nàng xuất hiện trong chiếc váy
màu vàng, thuần khiết và dịu dàng. Tôi đưa nàng đi dạo loằng ngoằng rồi
rẽ vào một nhà hàng. Hình như cái nhà hàng này chỉ phục vụ khách nước
ngoài thôi thì phải, nên menu toàn viết bằng tiếng Anh, khiến tôi và
nàng khá khó khăn trong việc chọn món. Lúng túng một hồi mà không dịch
nổi, tôi đành phải hỏi thằng phục vụ:
- Món Ink Boiled này là món gì thế em?
- Dạ, là món mực luộc ạ!
- Ừ, vậy cho anh mực luộc! Thế còn 33 Cu Boiled là cái món gì?
- Dạ, là ba ba đồng luộc ạ!
- Ờ, thế còn Gas Boiled là món gì?
- Là gà luộc ạ!
- Gà đâu mà gà? Từ “Gas” trong tiếng Anh là ga cơ mà, bếp ga ấy!
- Ga với gà thì khác nhau mỗi cái dấu huyền, do lỗi đánh máy thiếu thôi mà, anh vặn vẹo vãi!
- Thế còn Penis Boiled này là món gì?
- Chim luộc anh ạ!
- Vậy cho đĩa chim luộc! Mà sao nhà hàng mình toàn món luộc thế? Không có món xào, nướng hay hấp gì à?
- Anh thông cảm, bếp trưởng của bọn em vừa xin nghỉ, chưa tuyển được
người mới, mấy thằng phụ bếp thì không biết nấu, nên cứ luộc là nhanh và
dễ nhất ạ!
- Thảo nào! À, thế còn món này?
- Đây là kỳ nhông ạ!
- Kỳ nhông à? Sao nó giống con kỳ đà thế nhỉ?
- Dạ, giống là phải, vì kỳ nhông là ông kỳ đà mà!
- Thế thịt con nào ngon hơn?
- Dạ, thịt kỳ đà thì dai hơn một chút ạ!
- Sao kỳ nhông là ông kỳ đà mà thịt kỳ đà lại dai hơn?
- Dạ, vì kỳ đà là bà kỳ nhông ạ!
- Đệt! Thôi, mày vào bê đồ ăn ra cho tao đi!
Ăn uống no nê, tôi đưa nàng đến quán café nhạc sống ở gần bờ đê. Tôi
rất muốn thể hiện tài năng ca hát của tôi cho nàng thấy, vì người ta
bảo: gái ham tài, trai ham sắc mà! Valentine có khác, quán được trang
trí đèn hoa sặc sỡ, lung linh, tiếng nhạc vang lên rộn rã, xập xình. Tôi
đăng ký bài hát rồi ngồi xuống bàn cùng nàng, vừa uống nước vừa thấp
thỏm, nôn nao chờ tới lượt. Thỉnh thoảng tôi lại phì cười bởi mấy cái
thằng sĩ gái, hát thì chênh phô, giọng thì ai ái như gà mái, thế mà cũng
bon chen lên hát. Chờ đấy, tí nữa tôi mà lên thì chúng nó chỉ biết cúi
gằm mặt xuống mà hổ thẹn. Giây phút nàng hãnh diện và nghiêng ngả vì tôi
đã không còn xa nữa rồi…
- Kính thưa quý vị! Chúng ta vừa được
nghe giọng hát rất ngọt ngào và trữ tình của ca sĩ Nhặt Tinh Ăn qua
nhạc phẩm mang tên “Rock xuyên màng trinh”. Còn bây giờ, hãy cùng dóng
mắt và dỏng tai lên sân khấu để thưởng thức giọng hát của anh Viêm Bàng
Quang với nhạc phẩm “Com bướm xinh”…
Nghe giới thiệu đến tên
mình, tôi bước lên đầy tự tin. Nàng nhìn tôi với ánh mắt trìu mến thay
cho lời nhắn nhủ động viên chúc tôi biểu diễn thật tốt. Tôi nhận cái
micro từ tay thằng MC rồi cất giọng run run:
- Kính thưa các
cụ, các ông, các bà, cô dì chú bác, nội ngoại gần xa, thân bằng cố hữu.
Tôi đột ngột nghe tin quán mình có tổ chức nhạc sống nhân dịp Valentine
nên đã không quản ngại đường xá xa xôi tới đây tham dự. Trong lúc hát hò
bối rối có gì khiếm khuyết, xin được lượng thứ! Còn bây giờ, xin phép
gửi tới các cụ các ông các bà cùng toàn thể quý vị ca khúc quen thuộc
mang tên “Con bướm xinh”. Nhạc công vui lòng chơi giúp tông dê trưởng,
điệu sờ lâu đít cô…
“Teng téng teng, teng tèng teng…
Con bướm xinh, con bướm xinh, con bướm đen sì
Chẳng ăn cá cũng không ăn gà cũng không ăn thịt thà
Con bướm xinh con bướm xinh, con bướm ăn gì?
Chẳng ăn cơm cũng không ăn mì, chỉ ăn dưa leo…
Con bướm xinh, con bướm xinh, con bướm la cà
Chẳng rửa bát cũng không quét nhà cũng không đi giặt là
Con bướm xinh con bướm xinh con bướm ra đường
Rồi rủ rê lũ chim lên giường cùng cha cha cha…
Rời khỏi nơi quán xá ngột ngạt và ồn ã, em kêu mệt và bảo tôi đưa em về
nhà vì xóm trọ của em khá xa. Tôi chở em chạy chầm chậm, tà tà rồi dừng
lại ở gốc cây đa ngay gần nhà em. Lúc này, tôi mới lôi món quà chuẩn bị
từ chiều ra, nhẹ nhàng đặt vào tay em…
- Chúc em Valentine ấm
áp, còn em, không cần phải chúc lại anh gì đâu, vì được ở bên em tức là
anh đã có một Valentine ấm áp rồi!
- Em cảm ơn anh! Em bóc quà luôn nhé?
- Ok, em bóc đi!
- Ôi! Coóc-sê đẹp quá! Sao anh biết em thích hai màu này?
- Thì mấy lần gặp nhau, anh để ý thấy em chỉ mặc có hai màu ấy thôi! Mà em thử luôn đi, xem có vừa không?
- Thử ở đây á? Ngại chết!
- Hay mình vào phòng em nhé? Kín đáo, tha hồ thử!
- Thôi, lúc khác em thử cũng được!
- Ừ, thế còn cái vụ kia thì thế nào?
- Vụ gì ạ?
- Vụ yêu nhau ấy! Em tính sao?
- Dạ, em nghĩ, chúng ta chỉ nên là anh em thôi! Em làm em gái của anh nhé?
- Đệt! Lại em gái?
- Vậy là anh đồng ý rồi nhé! Thôi, muộn rồi, anh trai về cẩn thận! Em gái vào nhà đây!
- Ấy, từ từ đã em gái!
- Gì thế anh trai?
- Cho anh xin lại quà!
- Anh vừa nói tặng em mà?
- Là anh tưởng mình yêu nhau thôi, chứ anh trai với em gái, ai lại đi tặng quà Valentine, buồn cười chết!
Tôi lao tới giựt món quà trên tay nàng rồi phóng vụt đi. Thế là hết!
Bao nhiêu trông ngóng, mộng mơ giờ đã như con sóng xô bờ, đã tan biến
hết như những chiếc bong bóng mỏng manh vỡ tan tành trên bờ cát. Ông
trời ơi! Sao cứ trêu ngươi, đùa cợt tôi thế? Không biết kiếp trước tôi
đã tạo nên nghiệp chướng gì? Đã làm ra bao nhiêu điều sai trái mà kiếp
này tôi lại có quá nhiều em gái, trong khi gấu thì tìm hoài chẳng thấy?!
Tôi tự thấy mình không phải là một người anh trai tốt, bởi anh trai cái
quái gì mà nhìn thấy em gái là cứ muốn xơi tái, mồm ròng ròng nước dãi?
Tôi sẵn sàng đổi cả mớ em gái đó để lấy một em gấu. Tôi thèm gấu! Ai
cho tôi gấu?