Tôi đang chăn rau là vợ cũ - Phần 02

Thưa các bạn, đây là bài viết mà tôi tổng hợp lại từ chủ đề tại LINK NÀY của tác giả có NICKNAME là tinhchilagiandoi. Tôi copy y nguyên và không chỉnh sửa để các bạn tiện theo dõi thay vì theo dõi hàng chục trang (bấm mỏi tay)...Tôi thấy câu chuyện này hay và đọc xong topic này tôi là FAN của anh...

-----------------------------------------------------------------------

Tôi đang chăn rau là vợ cũ - Phần 02:

Em đi rồi. Tôi có thời gian tĩnh tâm ngồi nhìn nhận lại lòng mình.
Tôi nhận ra rằng mình còn yêu em đến chừng nào. Có lẽ khoảng thời gian bốn năm xa nhau,hai đường hai ngả, mỗi người là một cuộc sống riêng hoàn toàn đó đã ít nhiều xóa mờ đi những ám ảnh đau buồn trong tôi. Nếu như ngày mới phát hiện ra em phản bội, tôi đã nghĩ rằng cả đời này, cả kiếp này, mình sẽ không thể nào quên được cái cảnh em lên giường với thằng sếp lăng nhăng ấy. Đó cũng là điều thôi thúc tôi phải cương quyết chia tay em cho bằng được, rồi bỏ quê mà đi. Nhưng bây giờ,ngồi nhìn lại, dường như nó đã không còn là nỗi ám ảnh gì ghê gớm lắm. Nhất là sau khi thấy em bỏ ngay anh chàng kiến trúc sư hói đầu để chạy theo tôi, rồi một tuần điên rồ ở với nhau, tôi cảm nhận được tình yêu của em dành cho tôi vẫn còn rất sâu nặng.
Nhưng giả sử nếu không có bốn năm này, bốn năm mà tôi cũng sống buông thả với hàng chục cuộc tình cho vui ấy, liệu tôi có quên được nỗi ám ánh đó không? Nếu ngày ấy tôi tha thứ và tiếp tục chung sống với em, liệu tôi có vượt qua được nỗi ám ảnh đó không? Chắc chắn là không! Cho nên, tôi cũng cần phải cảm ơn quãng thời gian này, nó như một bước đệm cần thiết để tôi có thể lãng quên, dịu đi vết thương lòng để có thể chấp nhận lại em, một cách tự nhiên, đầy đam mê, đầy khao khát như những ngày điên rồ vừa qua.
Và tôi lại thấy mình... nhớ em. Chúng tôi liên lạc hàng ngày trên fb, trên yh. Em cũng thường gọi cho tôi. Chúng tôi nói chuyện rất nhiều, đủ thứ linh tinh, về tình yêu của chúng tôi, về công việc của tôi, về việc học của em, về bạn bè, người thân, về niềm vui sống... Mấy tháng sau em lại về nước. Chúng tôi bên nhau được nửa tháng, nồng nàn còn hơn cả thủa mới yêu. Bởi như người ta thường nói, có đắng cay mới quý ngọt bùi, có mất mát rồi mới biết trân trọng những gì đang có.
Đó là quãng thời gian mà tôi sống thật tử tế. Tôi ngừng cưa gái. Tôi giữ khoảng cách cần thiết với tất cả những phụ nữ đang quen, thậm chí còn nói chuyện thẳng thắn với một số người về mối quan hệ hiện tại giữa tôi và em. Tôi chăm chỉ làm việc.Trong mắt tôi lúc đó, chỉ có em và công việc, bạn bè thân hữu. Tôi về thăm nhà,ướm thử ý cha mẹ. Thật ngạc nhiên, chính các cụ cũng ủng hộ chúng tôi quay lại với nhau. Có lẽ trong mắt các cụ, ngoài lỗi lầm ngày xưa, em vẫn là một người dâu thảo ngoan hiền. Hoặc cũng có lẽ là các cụ thương cho đời tôi, bởi sau khi ly hôn,tôi không hề dắt người con gái nào về chơi cả và luôn lảng tránh chuyện lập gia đình.
Phía gia đình em cũng không phản đối. Chúng tôi dự định cuối năm đó sẽ kết hôn, rồi em sẽ sang Mỹ hoàn tất việc học để trở về bên tôi. Tôi hứa với em sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện cũ. Em cũng thề với tôi "kiếp này, kiếp nữa, ngàn kiếp sau, mãi mãi" cũng sẽ chỉ yêu mình tôi, là của tôi mà thôi.
Nhưng số phận ác ý luôn trêu đùa. Một lần nữa tôi lại rơi vào vực thẳm. Em đột ngột xóa fb, tắt yh, đổi số điện thoại. Tôi không cách nào liên lạc được với em nữa. Hỏi thăm bên gia đình em, họ cũng giấu.

Nếu như quay trở về 10 năm trước, có lẽ gặp chuyện bất ngờ và khó hiểu như vậy, tôi sẽ có phản ứng ngay, như tìm cách nhập cảnh vào Mỹ để đi tìm gặp em chẳng hạn. Nhưng sau nhiều biến cố, có lẽ mình cũng đã chai sạn hơn. Tôi chỉ gửi một mail duy nhất cho em, viết đúng một câu: "Vì sao?". Em cũng gửi một mail duy nhất trả lời: "Anh quên em đi. Làm ơn, tránh xa em ra".
Tôi tự ái và bất cần! Tôi không muốn tìm hiểu nữa. Lúc đó tôi cũng nghĩ như bạn gì trên đây mới nói "đời cái gì cũng có thể xảy ra". Chẳng hạn em sang đó, em đã từng hoặc đang có một mối tình bên đó, tính chuyện cưới xin rồi nhập tịch hoặc mới bị tiếng sét ái tình với ai đó... Nói chung, đã như thế thì thôi tiếp tục quên nhau đi, coi như ảo mộng vô thường.
Bốn tháng sau, tôi nhận được thiệp cưới của em. Và người em lấy cũng chính là anh chàng kiến trúc sư hói đầu đó. Dĩ nhiên là tôi ném ngay cái thiệp cưới đó vô sọt rác và không dự ngày cưới em.
Tôi rất khó chịu khi nghe người quen tình cờ nhắc đến tên em trước mặt tôi. Nhưng tôi cũng nghe được thông tin em bỏ ngang việc học, về lấy chồng và theo chồng vào SG sinh sống. Em làm việc cho một doanh nghiệp nước ngoài có văn phòng ở Việt Nam.
Tôi quay lại với cuộc sống cũ. Dường như đã trải qua một lần thử lửa, trái tim không còn loạn nhịp nữa, chỉ thấy thêm chút chán chường, thêm chút thất vọng và thêm chút mất niềm tin.
Sau khi em lấy chồng không lâu, tôi cũng định cưới vợ lần nữa. Tôi tạm gọi cô ấy là X. Năm nay X 30 tuổi, chưa chồng. Tôi quen X từ ba năm trước. X xinh đẹp, có bằng cấp và nữ tính, dịu dàng, lãng mạn, sống nội tâm giống như em. X cũng có vài sở thích tương tự em. Trong số những phụ nữ tôi quen, có lẽ X là người để lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất. Cũng có thể vì quá trình chinh phục khó khăn nhất. Khi tôi đến, X đang có người yêu. Ròng rã nửa năm kiên trì, tôi mới làm đổ được cô ấy. Ấy là bởi anh người yêu của X cũng kém và vô tâm, bạn gái mình thích gì, muốn gì cũng chỉ hiểu lơ ma lơ mơ như X thích hoa sao tím, anh ta cứ nhè mua hoa hồng tặng chẳng hạn, thậm chí X thích loại nước hoa gì cũng chẳng biết...
Ở bên X, tôi cũng thấy thoải mái. X chính là người mà tôi từng nói chỉ cần có mặt bên cạnh cô ấy những khi cô ấy buồn. Trước khi gặp lại em, thời gian tôi dành cho X khá nhiều. Dù không hứa hẹn, nhưng cũng chưa bao giờ tôi nói thẳng là sẽ không bao giờ cưới mà tôi vẫn ám chỉ với X rằng tôi cần thêm một thời gian nữa để cân bằng lại cuộc sống.
Rồi bất hạnh là tôi gặp lại em, yêu lại em nên lãng ra với X. Sau khi tôi quay lại với em, X là một trong số ít người mà tôi tôn trọng và thấy có trách nhiệm phải ngồi nói chuyện thẳng thắn. Tôi kể cho X nghe mọi chuyện về tôi và em. Tôi xin lỗi X và thừa nhận mình còn quá nặng tình với người cũ nên không thể cho X tương lai.
Đêm đó bên nhau, X đã khóc rất nhiều. Sáng, X ôm tôi chúc phúc: "Em biết anh chỉ yêu cô ấy. Em chúc anh và cô ấy hạnh phúc. Em vẫn yêu anh nhưng anh đừng lo cho em".
Tôi chia tay X, cảm giác áy náy nhanh chóng bị những háo hức về cuộc sống mới sắp tới với em khỏa lấp. Và đã có lúc, tôi quên X thật.
Rồi tôi bị em "đá" lần nữa. X vẫn chưa quen người mới. X lại trở về bên tôi. Dù tôi tỏ ra cứng rắn, dửng dưng về chuyện giữa tôi và em, chuyện em lấy chồng, X vẫn như một cái bóng lặng lẽ đồng hành bên tôi. Có những lúc, người ta cần ở một mình nhưng không ai có thể sống cô độc mãi mà không có một người bạn bên cạnh.
Phải quên một người đàn bà bằng một người đàn bà. Tôi nói với X: "Hay chúng mình cưới nhau đi".

Tôi đã thấy rõ là X vui lắm, cứ ríu ra ríu rít suốt ngày với bao dự định. Tôi chỉ cười, bảo "cứ làm theo ý em đi".
Một bữa, tôi có anh bạn làm nhiếp ảnh gia ở tỉnh khác ghé SG chơi. Tôi và X tiếp đón rất vui. Đang ngồi lai rai, anh bạn nghệ sĩ nổi máu lãng tử bất ngờ: "Mai bay ra PQ đi. Tôi chụp cho ông bà một bộ ảnh cưới trước".
Hôm sau chúng tôi ra PQ. Mấy ngày xuống biển vào rừng mệt nhoài nhưng mọi người đều vui vẻ vì ảnh đẹp. Anh bạn rất ưng ý với các tác phẩm của mình. Sau đó, anh có việc về trước, tôi và X nghỉ lại đến hết tuần.
Ngày cuối cùng ở PQ. Chiều đó trời đổ mưa lớn, tự nhiên tôi thấy buồn da diết, thấy mệt mỏi, trống rỗng. Chập choạng tối tạnh mưa, tôi rủ X ra bờ biển ngồi nhậu. Có lẽ bị ảnh hưởng bởi tâm trạng hồi chiều, tôi đã uống nhiều, rất nhiều. X cản tôi không được. Rồi tôi say. Hình như tôi đã nói những chuyện gì đó với X. Và hình như tôi đã khóc. Khóc nhiều lắm.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy, đầu nặng trĩu, cổ họng khát khô. Không thấy X đâu. Tôi lơ mơ đi tìm thì thấy X đang đứng khóc ở ban công. Cô ấy buồn lắm nhưng thấy tôi thì gạt nước mắt nhoẻn cười. "Sao em khóc? Có chuyện gì à? Tối qua anh say quá, anh nói gì, làm gì vậy em?". "Không có gì đâu, anh chỉ nói những chuyện linh tinh như những người say ấy mà"...
Chúng tôi về SG. Tối đó bình yên trôi qua. Hôm sau tôi đi làm, chiều về thì không thấy X đâu. Cô ấy đã dọn đồ đi, chỉ để lại một lá thư mà cho đến giờ, dù tôi không biết mình đang giận hay đang thương cô ấy, tôi vẫn gìn giữ cẩn thận.
"T yêu thương của em!
Em phải ra đi thôi, trả anh về với cô ấy thôi, dù em yêu anh biết nhường nào, T ơi. Vì em biết anh chỉ yêu mình cô ấy, anh sẽ không thể quên được cô ấy đâu. Đã có những lúc em nghĩ rằng với tình yêu của em, rồi anh sẽ quên được cô ấy, rồi chúng mình sẽ có một cuộc sống thật hạnh phúc bên nhau. Nhưng em đã sai rồi. Nếu tiếp tục chỉ thêm đau khổ cho cả hai ta mà thôi. Coi như chúng mình có duyên mà không nợ vậy.
Em xin lỗi. Đừng giận em. Vì cô ấy rời xa anh đi lấy chồng là lỗi của em. Em không đủ can đảm đối diện để kể lại mọi chuyện với anh, nhưng em sẽ tìm cô ấy để nói chuyện, để cô ấy hiểu. Xin đừng nghĩ em xấu xa, nhé anh. Cầu chúc anh và cô ấy sẽ quay lại với nhau và sống với nhau thật hạnh phúc. Hôn anh ngàn lần! Em yêu anh!"
X đi rồi. Tắt điện thoại. Tôi đi tìm X ở những chỗ tôi biết đều không gặp.
Mấy bữa sau, một tối, em bất ngờ tìm tới nơi tôi ở gặp tôi. Nhìn em, dù từ thư X tôi biết có uẩn khúc gì đó bên trong chuyện em bỏ tôi đi lấy chồng, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi vẫn trào cơn giận. Tôi lạnh lùng: "Em tới đây làm gì. Em về với chồng em đi". Em nhìn tôi trân trân, rồi đột ngột ôm chầm lấy tôi, bật khóc: "Em sai rồi. Em sai rồi". Tôi dửng dưng gỡ tay em ra: "Em về đi". "Không, có chết em cũng không về!"
Ôi đàn bà!!!

Tôi không phải là người mê tín nhưng như đa phần người làm ăn, có thờ có thiêng có kiêng có lành. Tôi vẫn thường nghe mẹ tôi kể rằng hồi tôi còn nhỏ, cụ có đi coi nhiều thầy khác nhau. Có một điểm chung mà các thầy phán đó là số tôi sau này sẽ lận đận vì phụ nữ. Đến bây giờ ngồi ngẫm lại thấy lời ấy quả thật không sai.
Tôi có một anh bạn thân là nhà báo. Thân, nên mọi chuyện trong đời tôi, anh ấy đều biết rõ. Đã nhiều lần anh ấy khuyên tôi nên gạt đi quá khứ, xây dựng gia đình với một người yêu thương mình bởi tuổi cũng đã lớn rồi. Chuyện tôi muốn cưới X cũng có một phần tác động của anh ấy.
Sau khi X bỏ đi, có một tối anh ấy và tôi đã ngồi uống với nhau đến khuya. Anh ấy đọc tặng tôi một bài thơ, nói tôi có thể thấy mình trong đó:

Bao nhiêu người đã đi ngang đời ta
Nhũng khuôn mặt dù xa rồi vẫn nhớ
Chấp nhận chia ly không một lời than thở
Dấu thời gian cài khóa cửa tâm hồn

Bao nhiêu người đã đi ngang đời ta
Lẫn trong những lời thét gầm sóng gió
Vẫn lênh đênh một cánh buồm nho nhỏ
Chở buồn vui xuôi ngược bốn phương trời

Rồi một ngày nào đó em ơi
Gió không đến và biển không còn sóng
Mặt nước sâu hun hút màu vô vọng
Khi cánh buồm
chết lặng
giữa trùng khơi...

Những ngày đó, tâm trạng tôi thật khó nói, tình cảm tôi dành cho X cũng thật khó nói. Khi biết được mọi chuyện, tôi không thể tin được một người con gái như X lại có thể nghĩ ra, làm được những việc ghê gớm như vậy. Lẽ ra, tôi phải giận cô ấy lắm. Nhưng thực lòng tôi không thể giận được. Chỉ cảm thấy chua chát vì tôi mới chính là nguyên nhân của mọi việc.
Còn em, tôi giận và trách em. Em quá cả tin, em quá dễ dãi với chính tương lai của mình, để chúng tôi, thay vì đã ở bên nhau thì một lần nữa lại cách xa. Mà lần này, cách xa là biền biệt. Cái hố em đào khoét trong lòng tôi, có lẽ vĩnh viễn sẽ không thể lấp lại được nữa!

Ngày đó, khi X chấp nhận rời xa tôi vì em, X thật sự không cam lòng. Biết cặn kẽ chuyện xưa của tôi, X là người phê phán em thẳng thắn và mạnh mẽ nhất. Cô ấy bảo không thể hiểu nổi vì sao một người vợ đang yêu chồng dường ấy lại có thể dễ dàng ngoại tình trong một năm ngắn ngủi mà chồng xa nhà. Cho dù chỉ là nhu cầu thể xác, thì phụ nữ, cũng không thiếu phương cách giải tỏa, cân bằng để không phản bội chồng...
X âm thầm liên lạc với em. Như bạn gì đã đoán đúng đó, cô ấy kể ra một câu chuyện khá lâm ly về mối tình của cô ấy với tôi, nào là cô ấy đang mang thai bảy tháng, nào là tôi đã hứa có trách nhiệm với mẹ con cô ấy, nào là cô ấy đã phải giành giật tôi với vài cô gái khác như thế nào, nào là tôi còn hận em đến mức đêm nằm mơ vẫn vô thức thốt ra những lời căm thù ra sao... X "xin" em tha cho cô ấy và tôi, để tôi có một cuộc sống bình an, để "con chúng tôi" có cha mẹ.
Và để thuyết phục em, X còn gửi cho em xem những hình ảnh, clip X và tôi mặn nồng tình tứ. X còn gửi ảnh tình tứ của vài cô gái khác với tôi. Đặc biệt là một clip làm tôi mang "nỗi oan Thị Kính", tình ngay lý gian.
Đó là X có một người em gái thua cô ấy hơn một tuổi. Hai chị em nhìn bề ngoài rất giống nhau. Cô em của X có chồng làm dân xây dựng, sống ở quận 2, đang mang thai bảy tháng. Đợt đó chồng cô ấy xuống VT làm công trình. Một sáng X nói bận việc công ty quá nên đưa mấy túi hoa quả, quần áo trẻ sơ sinh, thuốc men... nhờ tôi chạy ra nhà đưa gấp cho cô em. Tôi alo cho cô em hẹn rồi lái xe ra. Cô em ra tận xe đón tôi vào nhà. Tôi đưa đồ, ngồi hỏi thăm, nói chuyện vui vẻ một lúc rồi về.
Giờ ngồi nghĩ lại thấy cũng không có gì bất thường, chỉ là lúc đó tôi cũng chỉ hơi thoáng ngạc nhiên thoáng qua vì tóc của cô em để cùng một kiểu như tóc X, và khi đón tôi ngoài xe, cô em có vẻ thân mật hơn bình thường, cứ líu ríu bám lấy bên cạnh tôi. Nhưng cảm giác là lạ cũng nhanh chóng bị xóa đi bởi tôi nghĩ cô em có thể đã xem tôi như một người anh rể thân thiết.
Thì ra chị em X đã thuê người lén quay phim cái cảnh cô em ra đón tôi, rồi thân mật líu ríu bên cạnh tôi, còn tôi với một đống đồ trên tay vui vẻ cùng nhau đi trên quãng đường khoảng 20m vào nhà... rồi gửi cho em để minh chứng cho em biết "tình cảm vợ chồng" của X với tôi. Sau này tôi coi cái clip đấy thì đúng là rất giống cái cảnh chồng đi mua đồ cho vợ về, vợ bụng bầu lùm lùm vui vẻ ra đón, như cảnh trong phim ấy.
Một kịch bản rất đơn giản, một đoạn clip rất đơn giản, kết hợp với những gì X đã viết, đã gửi, không ngờ lại làm em - một phụ nữ nông nổi - ngã gục! Thật ra em cũng âm thầm tìm hiểu qua vài người quen tôi mà em biết. Nhưng tất cả họ chỉ biết là đời sống tình cảm của tôi phức tạp, nhiều bóng hồng, việc làm một cô nào đó có bầu cũng là chuyện thường.
Điều đáng trách nhất là em lại không nói chuyện thẳng với tôi mà lại đột ngột cắt hết liên lạc. Ngay trong cái mail cuối cùng trả lời tôi cũng không chịu nói. Em nghĩ rằng rời xa hẳn tôi là tốt cho tôi và X, rằng trong sâu thẳm của tâm hồn, tôi vẫn hận em. Nếu em quay lại, mọi người đều đau khổ, nhất là "đứa bé trong bụng" X... Chán nản, em đi đến một quyết định rất nông nổi và vô trách nhiệm với đời mình là bỏ học về nước lấy chồng. Em hy vọng sẽ cố quên được tôi, và chúng tôi sẽ mất hẳn cơ hội quay lại hay dây dưa với nhau.
Điều ân hận nhất là ngày đó tôi lại tự ái và bất cần nên không chịu tìm hiểu kỹ hơn. Như con chim từng một lần bị thương nên sợ cành cong, trong đầu tôi lúc ấy lại cứ lởn vởn suy nghĩ rằng em lại thay lòng đổi dạ, chắc bên đó kiếm được anh Mỹ nào ngon ngon rồi...
Điều làm tôi ngạc nhiên là X có thể nghĩ ra, làm được những việc như vậy, và như số phận, lại thành công. Tôi ngạc nhiên không phải vì đánh giá thấp IQ của X (cũng như nhiều phụ nữ khác của tôi). Tôi ngạc nhiên bởi X có tâm hồn rất đẹp, rất nhân hậu mà tôi luôn đánh giá cao là vì người hơn vì mình. Chẳng lẽ vì yêu tôi quá hay X thật sự nghĩ rằng em chỉ mang đến bất hạnh cho tôi, còn cô ấy mới là người có thể mang lại hạnh phúc cho tôi?
Và, sau khi đã rõ ràng mọi chuyện, tôi vẫn thấy mình không thể giận X được. Vì tình yêu, cô ấy có quyền làm thế. Có chăng là tôi ngồi giận tôi.
Và, cho đến nay thì tôi đã mất X thật rồi, khi đã hiểu ra một điều: Tôi thật sự yêu X!
Xin lỗi các bạn, viết đến đây, nước mắt tôi đã rơi... Thật đáng hổ thẹn, yếu đuối quá. Đã lâu rồi tôi không yếu đuối thế này. Nặng nề quá! Tôi phải ra khỏi nhà, alo cho cô nào đó, đi làm một cái gì đó để khỏa lấp. Tạm biệt, hẹn lúc khác tôi sẽ tiếp tục hầu chuyện các bạn. Thanks!

Xin chào quý vị!
Như tôi đã nói ở những lần post đầu tiên, nếu quý vị không tin thì cứ coi là truyện sáng tác, khỏi phải thắc mắc chi cho hại não. Nếu quý vị không thích, không ai bắt quý vị phải vào đọc cả. Nếu quý vị nghĩ tôi câu view, cm thì quý vị đừng vào đọc, đừng tức tối cm làm gì cho nó mỏi tay (lại góp phần tăng view, tăng cm cho tôi nhỉ???).
Như tôi đã nói, tôi rảnh lúc nào viết lúc đó, có hứng lúc nào viết lúc đó. Tôi viết có mục đích riêng của tôi. Tôi không có nghĩa vụ, trách nhiệm phải viết dài, viết liên tục cho bất kỳ ai. Quý vị nào thích, xin cứ đọc và chia sẻ. Quý vị nào không thích, thì một lần nữa, tôi năn nỉ: Xin đừng góp phần làm tôi tăng view, tăng cm, nhé! Tôi cảm ơn lắm lắm!
Có những quý vị nói chuyện của tôi ly kỳ, nhiều tình tiết kịch tính rồi chia làm hai: Một chờ theo dõi tiếp, một nghi ngờ chê bai... Thật tình tôi thì nghĩ như thế này: Với những ai có cuộc sống êm ấm, bình an, phẳng lặng thì những chuyện như thế này, với họ, có lẽ chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết diễm tình. Nhưng với ai mà tình trường gặp nhiều sóng gió, bất hạnh thì những chuyện của tôi, thật ra cũng thường thôi!
Có lần tôi đọc top "Em đang ngoại tình theo kiểu chẳng giống ai", có mô tả chi tiết anh bồ công sở gặp cô chủ top trong ks, chỉ os rồi ôm nhau ngủ tới sáng. Một số chị em cảm thấy khó tin vì "mỡ treo miệng mèo mà mèo nhịn" rồi nghi ngờ ông bồ bất lực. Tôi đọc mà phì cười. Thực tế nó phong phú vô cùng, thưa quý vị. Cần gì nói đâu xa, như tôi, không ít lần dẫn phụ nữ vào ks rồi cũng chỉ ôm nhau ngủ rất "trong sáng" nếu các cô ấy còn tỏ vẻ ngần ngại, chưa thoải mái, chưa tự nguyện.
Có quý vị nhận xét tôi có vẻ xem thường những phụ nữ của tôi và họ "đơn giản một chiều"... Xin thưa, nếu tôi xem thường phụ nữ, tôi đã không thể tán được bất kỳ ai. Ngoài việc gây ấn tượng ban đầu, một trong những bí quyết vàng để cưa cẩm phụ nữ là phải biết tôn trọng họ một cách chân thành, lịch sự. Phụ nữ như những bông hoa đẹp mong manh, mạnh tay là vỡ, bạn sẽ chỉ hái được nếu biết nâng niu gượng nhẹ.
Vậy các phụ nữ trong đời tôi có "đơn giản" không? Nếu tôi không kể chi tiết về X, liệu quý vị có nghĩ là cô ấy cũng ghê gớm?
Thật ra đưa một phụ nữ lên giường, hưởng thụ thân xác họ đơn giản, dễ dàng hơn làm chủ tâm hồn họ rất nhiều. Bởi với phụ nữ (và cả đàn ông), sự trần trụi đáng sợ nhất không phải là khỏa thân làm tình với người khác mà là phải phơi bày mọi ngóc ngách của tâm hồn, mọi ước mơ, khát vọng, lòng tham, dục vọng, nỗi sợ hãi... trước người khác.
Nhưng tôi chỉ cần đưa họ lên giường là đủ rồi! Tôi không yêu họ. Tôi chỉ cần thân xác họ. Tôi không có nhu cầu làm ông chủ của tâm hồn họ! Chuyện vui vẻ cho tháng ngày bớt vô vị, đa phần đến thì tốt, đi cũng không phải bận tâm nhiều. Cho nên, nếu thật lòng mà đến tôi cũng tốt, chỉ quen tôi để nếm trải cảm giác lạ hay thoát khỏi cái bóng của ông chồng chán ngắt ở nhà cũng tốt. Thậm chí, có hơi hướng đào mỏ một chút cũng chẳng sao bởi chi phí cho những cuộc tình này, thật ra cũng chỉ bằng một góc chi phí cho những sở thích riêng của tôi. Tôi chấp nhận hết!
Có quý vị nghĩ tôi cưa đâu đổ đấy. Thật ra cũng không lý tưởng như thế. Trong các cuộc tình tôi là người chủ động tán tỉnh. Nhưng có khi phải dừng lại sớm vì thấy đối tượng không làm mình hứng thú nữa, hoặc phát hiện ra là không hợp với mình. Và có cả những phụ nữ thật sự đứng đắn, nghiêm túc, như một cô là bạn thân của tôi bây giờ.
Tự dưng lại lan man quá. Giá như mọi chuyện yêu - ghét trên đời đều rạch ròi, thì con người đã không phải đau khổ. Giá như chúng ta đều biến thành rô bốt, cảm xúc được lập trình sẵn, cuộc sống sẽ đơn giản hơn nhiều chăng?

Sr các bạn, hôm qua tôi bận việc. Trước khi kể tiếp về mối quan hệ tay ba lằng nhằng giữa em - X - tôi sau này, tôi xin trao đổi một chút với bạn thuyga3004.
Bạn, và vài người khác, dùng các từ "đĩ đực", "giai bao" là sai về nghĩa đúng của nó rồi. Đĩ đực chỉ điếm nam, còn giai bao, đại loại như phi công trẻ quen máy bay bà già, đổi tình cảm + tình dục để được trả công bằng vật chất. Còn tôi ngược lại cơ mà, he he. Tôi tốn công chinh phục, tôi mất tiền, thế định nghĩa đúng là gì? Bạn suy nghĩ thêm nhé.
Bạn nói đời bất công, đàn ông quen gái nhiều gọi là phong lưu, đàn bà như vậy thì mang tiếng. Cái này tôi có phần đồng cảm với bạn, vì xã hội ta có nguồn gốc phong kiến, từng chịu ảnh hưởng nặng nế của Nho giáo với tư tưởng trọng nam khinh nữ. Phụ nữ là phải tam tòng tứ đức... Cho dù ở thời đại ngày nay, khi tư tưởng nam nữ bình quyền và nhiều giá trị dân chủ văn minh đã dần phổ biến, thì xã hội ta, cũng không thể một sớm một chiều thay đổi hoàn toàn.
Nhưng tôi không đồng ý với bạn khi bạn nhận xét về chữ trinh và sự chung thủy trong tình yêu. Thật ra ngày nay, người đàn ông cứ chăm chăm đòi hỏi vợ mình khi đến với mình phải còn trinh ngày càng hiếm, và tôi chắc chắn không phải là một trong số đó. Như có lần tôi đã trả lời một bạn nào đó. Ngày nay tình yêu song hành với tình dục, như một nhu cầu tự nhiên. Ai trước khi lấy vợ lấy chồng mà không từng trải qua vài mối tình dang dở không thành? Cái quan trọng nhất vẫn là sự chung thủy sau khi đã thật lòng đến với nhau, kể cả trong tình yêu lẫn hôn nhân. Như chồng sắp cưới của bạn, anh ta quen nhiều cô là chuyện quá khứ. Điều đáng phải xem xét là sau khi đã đến với bạn rồi, anh ta còn sống như vậy nữa không? Nếu hiện tại (tôi chưa dám nói tới tương lai), anh ta chỉ biết có bạn, mà bạn vẫn dằn vặt về quá khứ của anh ta khi anh ta chưa gặp bạn, thì tôi khuyên bạn đừng cưới anh ta làm gì nữa. Cứ ráng chờ để có cơ hội làm mối tình đầu của một chàng nào khác.
Nếu bạn đã đọc câu chuyện của tôi từ đầu tới giờ, bạn sẽ thấy: Khi tôi yêu và kết hôn với vợ cũ, tôi không hề có mối quan hệ nào ngoài luồng. Dù cuộc sống vẫn đầy cám dỗ, trong mắt tôi chỉ có em. Nhưng sau khi ly hôn rồi thì tôi là người độc thân, và tôi chưa thật sự yêu ai nên không có trách nhiệm phải chung tình với ai cả. Nó khác hẳn với việc một anh người yêu, một anh chồng lăng nhăng nhé.
Về mặt sinh học, người ta đã nghiên cứu rằng đời một ông trung bình sex khoảng 5000 - 6000 lần. Và, sex với một người hay với nhiều người thì có gì khác nhau (về "trao đổi chất", tôi không nói về "cảm giác") hả bạn? Sao lại nói là "sắp liệt" he he.
Lời cuối, nếu bạn thật sự là một cô gái đang sống đơn giản, lành mạnh với những hệ "quy chiếu đạo đức chuẩn mực", tôi chân thành khuyên bạn tránh xa những top như thế này. Không những bạn sẽ không hiểu mà lại còn "đầu độc" tâm hồn và cuộc sống bình thường của bạn.

Đêm đó khi em tới tìm tôi và quyết ở lại nói chuyện, không chịu về. Nghe em kể, tôi mới biết chuyện giữa em và X. Lại một đêm không ngủ, đầu óc như một mớ bòng bong. Sáng hôm sau, tôi bảo em: "Thôi em cứ về đi, anh cần ở một mình, anh cần có thời gian suy nghĩ. Anh thấy rất mệt mỏi".
Không hiểu sao mấy ngày sau đó, tôi lại nghĩ về X nhiều hơn là nghĩ về em. Những kỷ niệm từ khi mới quen, từ khi tôi chinh phục, từ khi X thuộc về tôi cứ liên tiếp ùa về, nhắm mắt lại nó cũng hiện ra mồn một. Phải chăng bấy lâu nay, tôi vẫn bị nỗi đau âm ỉ vì em phản bội dày vò nên khi gặp lại em, thấy em có vẻ còn nặng tình với mình quá thì lòng tự ái được vuốt ve. Tôi lao vào em mà quên đi X, người con gái đã rất chung tình với mình.
Hồi đó, có một chiều chủ nhật, tôi chở X ra một quán nước ở ngoại ô, là một biệt thự cũ cải tạo lại ven một nhánh sông SG. Trời đẹp, quán đẹp, một góc nhỏ êm đềm. Chúng tôi nửa nằm nửa ngồi dưới gốc dừa, mơ màng nhìn lớp lớp lục bình đủng đỉnh nối đuôi nhau trôi lờ lững. Nắng ấm dịu dàng lọt qua kẽ là dừa lưa thưa, gió mơn man trên tóc, trên mặt, rất thoải mái.
X lay tôi, chỉ cho tôi thấy phía bờ bên kia. Một mái nhà tranh, vươn những bậc tam cấp nho nhỏ chạy xuống bờ sông, ẩn hiện giữa hàng dừa non mơn mởn. Khung cảnh bình yên, nên thơ lắm! X thì thào: "Em ước gì chúng mình được ở đó, bên nhau, dù chỉ một ngày thôi, cũng đã mãn nguyện rồi". Tôi bật cười, trêu: "Sau này nếu em thích, mình sẽ tìm mua một chỗ như thế. Cả đời chứ một ngày gì. Chỉ sợ ven sông nhiều muỗi, lúc đó em lại bảo phải vào nội thành sống gấp thôi".
Như nhiều cô gái ngày nay, X cũng thích shopping. Nhưng hầu như lúc nào, X dường như cũng đều nghĩ cho tôi trước khi cho X. Biết tôi thích màu đen, có lần vào ngày lãnh lương, X bỏ gần hết tiền lương tháng mua tặng tôi một cái ĐTDĐ mới nhất của Sony, dù tôi đã không thiếu gì ĐT. Có lần sinh nhật tôi, không biết X chuẩn bị từ lúc nào để tặng tôi một bộ đồ ton sur ton đen từ đầu đến chân: áo, cà vạt, thắt lưng, quần, giày vớ... Biết tôi thích nghe Trần Thái Hòa, Tô Chấn Phong..., X lang thang ở nhiều cửa hàng tìm mua đĩa nhạc, lần nào về cũng hớn hở bảo "đĩa gốc xịn đó anh, chất lượng lắm". Biết tôi thích mùi thơm của hoa nguyệt quế, X tìm mua vài chậu thật to, thật đẹp đem về để trong vườn nhà, có một cây để ngay góc sân, cạnh bàn tôi hay ngồi uống trà đêm khuya hay sáng sớm. Tôi có một tật xấu từ sau khi ly hôn là hút thuốc và thích xài hộp quẹt zippo. X cũng chịu khó đến những nơi bán zippo, lâu lâu về lại "tặng anh nè"...
Không phải tôi không cảm nhận được tình cảm chân thành của X. Từ ngày mới quen nhau, chưa bao giờ X mở miệng đòi tôi phải mua cái này cái kia cho X cả. Tôi tặng gì thì X đều nhận và rất vui, dù nhiều khi, quà đơn giản chỉ là một cái khăn quàng cổ mà tôi đi đâu đó thấy đẹp, hoặc một cuốn sách. Ngược lại, có một lần, tôi đã thử X. Tôi bảo tôi đang gặp khó khăn đột ngột trong chuyện làm ăn, đang huy động vốn, cần thêm khoảng hai tỷ nữa để trang trải sớm mà chưa biết xoay đâu ngay. X nói để X bán hay thế chấp căn hộ chung cư của X. Nói là làm, X sốt sắng liên lạc ngay với một ngân hàng, đồng thời rao báo và nhờ cò bán căn hộ. Tôi chứng kiến hết những chuyện ấy, thấy lòng thật ấm áp. Tôi ôm X vào lòng, bảo: "Thôi, dừng lại em ơi. Anh đã giải quyết được rồi, mọi chuyện tốt rồi".
Tình cảm của tôi với X cứ vun đầy dần theo ngày tháng. Nhưng những kỷ niệm và những ân tình ấy, đã bị một tuần điên rồ ở ĐL của tôi và em xua tan tác. Ngày quay lại với em, với tất cả uẩn ức dồn nén sau bốn năm, tôi dường như không còn chút bận tâm gì với X nữa. Cái cảm giác áy náy khi phải nói lời chia tay X đã nhanh chóng bị khỏa lấp. Thật tệ!
Sau mấy ngày, tôi tiếp tục đi tìm X.
P/s; Thưa quý vị, làm ơn đừng so sánh tôi với anh thuyền trưởng Húc Hiếc nào đó. Tôi là tôi và tôi chắc chắn không phải là anh ấy. Thật buồn cười, tôi cũng hơi tò mò nên lúc nãy có alo cho một em gái hỏi có biết nhân vật đó là ai không, có phải diễn viên phim Hàn nào đó không... và cô ấy ngơ ngác bảo là "không biết". Chắc đó phải là một anh sống rất tử tế? Quý vị đừng mất công so sánh làm gì, mọi sự so sánh đều khập khiễng, vì tôi rất đểu, tàn nhẫn và vô lương tâm. Thanks!

X không thể trốn tôi mãi được. Gặp nhau, tôi xót xa nhìn em. Chỉ có mấy ngày mà em gầy sọp hẳn, hốc hác. Thấy tôi, em quay lưng lại, vai rung bần bật: "Em xin lỗi. Anh đừng nói gì. Anh đi đi. Có giận em, có trách em xin cũng đừng nói với em lúc này. Em biết mình tệ lắm, nhưng... Anh về đi".
Làm sao tôi đi cho được. Tôi ôm em vào lòng, thật dịu dàng: "Khờ quá. Làm sao anh xa em cho được. Em mới là hiện tại và tương lai của anh, còn cô ấy là quá khứ, thật sự là quá khứ rồi".
Tôi cảm giác được dường như em rất bàng hoàng, như không tin được điều tôi nói. Em thảng thốt, run run: "Nhưng... còn cô ấy. Cô ấy thật sự yêu anh. Khi em nói chuyện với cô ấy, biết ngày xưa hiểu lầm, cô ấy đã như người mất hồn. Còn cô ấy thì làm sao..."
Tôi cười, ôm em chặt hơn: "Cô ấy bây giờ đã là vợ người khác. Cô ấy đã có cuộc sống riêng, gia đình riêng của cô ấy rồi. Anh với cô ấy, có lẽ là số phận, không thể cùng đi chung với nhau suốt đời. Có lẽ có chút duyên chút nợ với nhau nhưng bây giờ thì hết rồi. Thật sự, khi em đi rồi, anh rất nhớ em. Anh chỉ nghĩ về em chứ không nghĩ về cô ấy. Anh không hiểu sao lại như vậy. Mỗi lần nghĩ sẽ mất em, tim anh lại thắt lại. Anh nghĩ mình yêu em rồi".
X rưng rưng vùi đầu vào ngực tôi. Em thì thầm: "Anh nói thật không. Anh đừng gạt em nhé. Nhưng anh thế nào, em cũng yêu anh. Em yêu anh nhiều lắm, biết không".
Có lẽ chiều đó, đêm đó, và ít ngày sau đó là những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tôi từ sau khi ly hôn. Hạnh phúc trong sự bình an. Nó không phải là thứ cảm giác nhục cảm được thỏa mãn qua các lần chăn rau hay cảm xúc hoang dại điên rồ khi tôi gặp lại vợ cũ. Nó là sự yêu thương ấm áp và thanh thản. Tôi nhẹ lòng vì đã hiểu ra con đường mình sẽ phải đi, những gì mình cần phải vứt bỏ lại sau lưng, nếu muốn tìm lại hạnh phúc đích thực!
P/s: Cảm ơn anh vinhthaogas! Có lẽ đàn ông thì hiểu đàn ông hơn, anh nhỉ. Hoặc có lẽ, mình cùng có chung nỗi đau bị phản bội nên ít nhiều đồng cảm. Xin chúc mừng anh đã tìm được niềm vui tha thứ, còn tôi vẫn đang còn phải loay hoay... Đối xử tốt với vợ, anh nhé!

Xem tiếp phần 03 - Kết thúc!
Tàng Long Nhãn: 18:48
Back to Top