Ai ở xa về, có việc vào nhà thống lý Cá Tra thường trông thấy có một
cô gái mặc bikini đứng múa cột bên tảng đá trước cửa, cạnh chuồng lợn.
Lúc nào cũng vậy, dù nhổ cỏ, đá cột, gặm bi hay cưỡi ngựa, cô ấy cũng
mặc bộ bikini màu xanh nõn chuối, mặt buồn rười rượi. Cô ấy tên Mẹo, là
vợ của A Tự Xử, con trai thống lý Cá Tra, em ruột của thống lý Cá Ba Sa.
Mẹo trở thành vợ của A Tự Xử chẳng bởi yêu thương, chẳng bởi con tim
dẫn lối chỉ đường, mà chỉ bởi thứ hủ tục cướp vợ đầy hãi hùng đã tồn tại
hàng trăm năm nay ở cái vùng núi heo hút này. Đó là vào một đêm mùa
thu, trời âm u, ngoài vách núi từng cơn gió rừng ù ù, thốc vào cửa sổ vù
vù làm Mẹo giật mình tỉnh giấc. Gió mang theo sương núi lạnh buốt phả
qua mấy song cửa làm bằng nứa rừng khiến Mẹo thấy người gai gai lạnh.
Cái lạnh thấm qua lớp da thịt căng tràn, mỡ màng của cô sơn nữ tuổi đôi
mươi, len lỏi vào tới tận ngõ ngách của trái tim non nớt đơn côi, trái
tim chưa một lần được nếm trải vị ngọt ngào, chưa một lần cồn cào, thổn
thức vì yêu.
Mẹo cố nhắm mắt, nhưng không thể ngủ lại được. Trằn
trọc một hồi, rồi Mẹo nhổm dậy, nhẹ nhàng lách cửa ra ngoài đi đái.
Không hiểu sao những đêm mất ngủ Mẹo rất thích đi đái, nó làm Mẹo thấy
sảng khoái. Thế nhưng mới chỉ kịp vén váy, chưa kịp đái, Mẹo đã bị hai
bóng đen từ lùm cây phía sau nhào tới rồi ụp chặt cái bao tải lên đầu
Mẹo. Mẹo hốt hoảng, hét lên! Ngay lập tức, một bàn tay siết chặt lấy cổ
Mẹo, khiến tiếng hét của cô bị nghẹt lại, bưng bức nơi cuống họng.
Rồi mặc cho Mẹo vẫy vùng, chống cự, hai đứa nó, thằng ôm chân, thằng
vác đầu, khênh Mẹo chạy băng băng xuống con đường mòn gập ghềnh, cắt qua
dòng suối dập dềnh, men theo vách núi chênh vênh. Vẫy vùng một hồi cũng
mệt, Mẹo chán chả muốn vẫy nữa! Mẹo nghĩ: “Thôi, có khi thế lại hay,
chứ nếu không chả biết bao giờ mình mới lấy được chồng! Con gái bản này
giờ ế nhiều lắm, huống hồ mình cũng có xinh đẹp gì cho cam, nhà nghèo,
tính tình lại dở dở, hâm hâm”.
Về tới nhà thống lý Cá Tra, chúng
nó tống Mẹo vào một căn buồng tối om rồi chốt cửa lại. Cái này thì Mẹo
cũng không lạ, bởi theo phong tục, cô dâu sau khi cướp về sẽ bị nhốt vài
ngày, không cho ra ngoài, đến tối, chú rể vào động phòng, rồi sau đó
hai vợ chồng mang lễ và tiền sang nhà cô dâu chính thức hỏi cưới.
Bị nhốt trong phòng tối đã 3 ngày đêm, dù vẫn được ăn uống, nhưng Mẹo
thấy trong người bí bích, bức bối và khó chịu lắm! Hì hục cả buổi tối,
cuối cùng Mẹo cũng đã cạy được cái chốt cửa rồi nhẹ nhàng lách ra ngoài.
Căn nhà khá bề thế, nhưng vắng vẻ, khoảng sân trước mặt vốn đã rộng,
lại thêm thứ ánh sáng len lét từ ngọn đèn măng-sông phảng ra, sáng tối
chập chờn, khiến nó càng thêm mênh mang, sâu thẳm. Hình như có người
đang lúi húi ở góc sân thì phải?! Đúng rồi, là một ông lão lụ khụ, lưng
còng, thỉnh thoảng lại ho lên từng tràng khòng khọc đầy mệt nhọc. Mẹo
rón rén lại gần…
- Cụ ơi! Cụ là người cướp con về làm vợ hả?
- Không! Ta yếu rồi, có cho cũng chịu, hơi đâu mà cướp! Người cướp là thằng A Tự Xử, con trai ta!
- Vậy anh Xử đâu rồi hả bố? Theo phong tục là bắt dâu về thì tối hôm đó
phải động phòng luôn, tại sao con đợi đã 3 đêm rồi vẫn chưa thấy gì?
- Con đừng nóng! Đợt này bản ta đám cưới liên miên, cỗ bàn nhậu nhẹt
suốt, nó về đến nhà là say nhũn ra, nằm bẹp dí ở đầu ngõ, động đậy còn
chả nổi, nói gì đến động phòng!
Cuộc nói chuyện giữa Mẹo và thống lý Cá Tra bị cắt ngang bởi một người đàn bà chạy vào xồng xộc từ ngõ vào, giọng hớt hải:
- Bẩm ngài! Cậu A Tự Xử vừa về, đang say rượu, đòi đi bắt gà ạ!
- Bắt gà ở đâu?
- Ở trên nóc nhà ạ!
Thống lý Cá Tra thở dài ngao ngán rồi quay sang bảo Mẹo:
- Đấy, chồng mày đấy, ra lôi nó về đi!
Mẹo chạy vùng ra đầu ngõ, đã thấy xúm xít một toán người tụm lại ngó
nghiêng, ngấp nghến. Phía trên mái nhà, A Tự Xử đang bò lổm ngổm hệt như
con cua đực bò trên mép ruộng trong một ngày nóng nực. Mẹo đưa tay lên
mồm làm loa rồi hét lớn:
- Anh Xử ơi! Đừng bắt gà nữa! Xuống đây! Xuống đây em cho bắt bướm, nhanh lên!
Thế mà A Tự Xử chịu nhảy xuống thật! Mẹo hăm hở nắm tay chồng lôi về
buồng, chốt cửa luôn! Không hiểu vì say rượu hay vì con bướm này bay
khỏe quá mà hai vợ chồng nhà đó cứ rầm rập, huỳnh huỵch rồi gào thét
trong buồng cả đêm. Mãi đến khi trời gần sáng mới thấy tình hình dịu đi
và có phần im ắng. Người động phòng là A Tự Xử, thế nhưng cả ngày hôm
sau đó, thống lý Cá Tra cứ ủ rũ, vật vờ, phờ phạc như người mới ốm dậy.
Ngay chiều hôm đó, thống lý đuổi hai vợ chồng Mẹo ra cái lều ngoài đầu
ngõ, không cho ở trong buồng cùng nhà nữa. Ông làm vậy cũng không hẳn vì
ghét bỏ vợ chồng Mẹo, mà bởi với người già, giấc ngủ là thứ quý giá
nhất!
Từ ngày chuyển ra lều, vợ chồng Mẹo tha hồ bắt bướm đuổi
chim. Nhưng cũng chỉ được thời gian đầu là đều đặn, càng về sau, A Tự Xử
càng nhạt dần, bỏ bê vợ con, tối ngày rượu chè, say sỉn. Hiếm hoi lắm,
và hứng lắm thì A Tự Xử mới mò ra lều với Mẹo, khều khều một lúc, rồi
nằm thở một lúc, rồi lại đùng đùng bỏ đi uống rượu. Hắn đâu coi Mẹo là
vợ mà chỉ coi cô như một thứ búp bê tình dục, một loại thú vui thứ yếu,
xếp sau rất nhiều thú vui khác của hắn như rượu chè, cờ bạc, đua xe, lô
đề… Có đợt cả tháng trời mà A Tự Xử chẳng thèm ghé thăm Mẹo lấy một lần,
khiến Mẹo nhiều lúc muốn phát điên vì những bứt rứt, thèm khát day dứt
trong người, đến nỗi Mẹo muốn chết đi cho rồi!
Đêm ấy, buồn quá,
nghĩ quẩn, Mẹo lủi thủi ra vìa rừng, bứt nắm lá ngón định cho lên mồm
nhai để thoát khỏi cái cảnh sống nhục nhã này. Nhưng Mẹo lại nhớ đến bố
mẹ ở nhà, Mẹo muốn chào họ lần cuối trước khi chết. Vậy là Mẹo chạy băng
băng về nhà bố mẹ, nắm lá ngón vẫn giữ chặt trong tay. Đến nơi, Mẹo quỳ
xuống giữa nhà, khóc tu tu:
- Con là đứa con bất hiếu! Bố mẹ hãy tha tội cho con!
Chửa nói dứt câu, Mẹo nhét luôn nắm lá vào mồm nhai nghiến ngáu. Thấy
con gái mình như thế, bố mẹ Mẹo lắc đầu, thở dài ngao ngán…
- Mày vừa ăn lá gì đấy? – Bố Mẹo hỏi.
- Lá ngón ạ!
- Đấy mà là lá ngón à? Đấy là lá sung, để ăn kèm với nem chua, nem tai
khi uống bia! Mày ăn cái thứ ấy vào chỉ tổ táo bón chứ chết được à? Nếu
chết thì bọn quán bia đi tù hết! Mày không còn trò gì khác sao? Cứ vài
hôm lại chạy về đây hồng hộc như con điên rồi dọa tự tử! Mà lý do tự tử
là gì? Là vì thằng chồng mày cả tháng trời nó không phục vụ mày lần nào
sao? Nếu vậy mẹ mày mới là người phải tự tử trước, bởi hơn chục năm nay
rồi, tao có phục vụ mẹ mày được lần nào đâu!
Bị bố chửi, Mẹo lủi
thủi quay về túp lều lạnh lẽo ấy, tiếp tục chuỗi ngày buồn như con đường
mòn bên vách núi buổi chiều mưa, và xác xơ như đám lau rừng đương mùa
mưa bão…